HNI 24/5
BÀI THƠ CHƯƠNG 36
ĐỪNG CHỜ HOÀN HẢO

Đừng đợi nắng đẹp mới lên đường
Bởi đời chẳng mãi một sắc hường
Có khi giông gió còn đang tới
Vẫn phải kiên cường bước dặm trường

Đừng chờ hoàn hảo rồi mới sống
Tuổi trẻ trôi đi giữa mênh mông
Bao người đứng mãi bên bờ mộng
Đến lúc bạc đầu vẫn chờ trông

Chẳng ai giỏi giang từ bắt đầu
Không ai tránh khỏi những niềm đau
Muốn thành cây lớn vươn cao mãi
Phải chịu phong ba giữa địa cầu

Sai rồi sửa lại đâu đáng sợ
Chỉ sợ lòng mình mãi thờ ơ
Sợ vì ánh mắt người phán xét
Nên đời chẳng dám viết thành thơ

Có những bước chân còn vụng dại
Nhưng hơn đứng mãi giữa ngày dài
Một dòng sông nhỏ luôn tiến tới
Rồi cũng ra biển rộng tương lai

Đường dài chẳng phải đi thật nhanh
Chỉ cần còn giữ lửa trong anh
Mỗi ngày tiến một bước nho nhỏ
Cũng gần hơn tới giấc mơ xanh

Có lúc cuộc đời đầy bóng tối
Mồ hôi rơi lặng giữa chơi vơi
Nhưng người không bỏ cuộc giữa bão
Sẽ thấy bình minh phía cuối trời

Đừng sợ thất bại khi đi tiếp
Hoa đẹp nào không trải gió xiết
Ngọc sáng nào không từng trong đá
Người mạnh nào chưa từng ly biệt

Hãy cứ bắt đầu dù nhỏ bé
Một hạt mầm xanh giữa đất khô
Rồi mai theo tháng năm bền bỉ
Sẽ thành bóng mát giữa cơ đồ

Cuộc sống không cần ai hoàn mỹ
Chỉ cần dám sống thật niềm tin
Dám đi, dám ngã rồi đứng dậy
Đó là chiến thắng đẹp cho mình

Mai này nhìn lại đường đã bước
Bạn sẽ mỉm cười giữa nắng trong
Vì điều kỳ diệu không nằm ở
Hoàn hảo… mà là dám khởi hành.
HNI 24/5 📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 36 ĐỪNG CHỜ HOÀN HẢO Đừng đợi nắng đẹp mới lên đường Bởi đời chẳng mãi một sắc hường Có khi giông gió còn đang tới Vẫn phải kiên cường bước dặm trường Đừng chờ hoàn hảo rồi mới sống Tuổi trẻ trôi đi giữa mênh mông Bao người đứng mãi bên bờ mộng Đến lúc bạc đầu vẫn chờ trông Chẳng ai giỏi giang từ bắt đầu Không ai tránh khỏi những niềm đau Muốn thành cây lớn vươn cao mãi Phải chịu phong ba giữa địa cầu Sai rồi sửa lại đâu đáng sợ Chỉ sợ lòng mình mãi thờ ơ Sợ vì ánh mắt người phán xét Nên đời chẳng dám viết thành thơ Có những bước chân còn vụng dại Nhưng hơn đứng mãi giữa ngày dài Một dòng sông nhỏ luôn tiến tới Rồi cũng ra biển rộng tương lai Đường dài chẳng phải đi thật nhanh Chỉ cần còn giữ lửa trong anh Mỗi ngày tiến một bước nho nhỏ Cũng gần hơn tới giấc mơ xanh Có lúc cuộc đời đầy bóng tối Mồ hôi rơi lặng giữa chơi vơi Nhưng người không bỏ cuộc giữa bão Sẽ thấy bình minh phía cuối trời Đừng sợ thất bại khi đi tiếp Hoa đẹp nào không trải gió xiết Ngọc sáng nào không từng trong đá Người mạnh nào chưa từng ly biệt Hãy cứ bắt đầu dù nhỏ bé Một hạt mầm xanh giữa đất khô Rồi mai theo tháng năm bền bỉ Sẽ thành bóng mát giữa cơ đồ Cuộc sống không cần ai hoàn mỹ Chỉ cần dám sống thật niềm tin Dám đi, dám ngã rồi đứng dậy Đó là chiến thắng đẹp cho mình Mai này nhìn lại đường đã bước Bạn sẽ mỉm cười giữa nắng trong Vì điều kỳ diệu không nằm ở Hoàn hảo… mà là dám khởi hành.
Like
Love
Wow
8
0 Bình luận 0 Chia sẽ