HNI 24/5
BÀI THƠ CHƯƠNG 37
NHỮNG NGƯỜI THÀNH CÔNG ĐỀU TỪNG BỊ XEM THƯỜNG

Có những người đi qua năm tháng
Mang trong tim bao nỗi tủi hờn
Bị ánh mắt cuộc đời xem nhẹ
Bị cười chê giữa chốn cô đơn

Người ta chỉ nhìn vào hiện tại
Để vội vàng đánh giá một ai
Không thấy được sau bao im lặng
Là ý chí đang cháy không phai

Có những giấc mơ từng bé nhỏ
Bị dập vùi bởi tiếng chê bai
“Ngươi không thể thành công đâu nhé”
Lời lạnh lùng cứ cứa tim ai

Nhưng cây lớn đâu mọc từ sẵn
Cũng đi lên từ hạt mầm thôi
Người mạnh mẽ đâu sinh hoàn hảo
Cũng từng đau giữa cuộc đời trôi

Có người chọn cúi đầu bỏ cuộc
Khi lòng mình đầy những tổn thương
Có người biến nỗi đau thành lửa
Để vươn mình vượt mọi dặm đường

Họ âm thầm học trong đêm tối
Âm thầm đi chẳng đợi ai khen
Mồ hôi rơi lặng trên khóe mắt
Nuôi ước mơ vượt khỏi nhỏ nhen

Không cần phải tranh hơn lời nói
Không cần đôi co với miệng đời
Người bản lĩnh dùng thành quả thật
Để trả lời cho những tiếng cười

Ai rồi cũng có lần vấp ngã
Ai rồi cũng có lúc chơi vơi
Nhưng khác biệt nằm nơi ý chí
Có đứng lên sau những tả tơi

Người từng khổ thường thêm mạnh mẽ
Người từng đau càng biết yêu thương
Người đi qua nhiều điều cay đắng
Lại càng sâu sắc giữa vô thường

Đừng tuyệt vọng khi đời xem nhẹ
Đừng buồn lâu bởi những vô tình
Mây đen nhất rồi cũng sẽ hết
Mặt trời lên vẫn sáng lung linh

Một ngày kia khi hoa nở rộ
Người đời nhìn sẽ khác hôm nay
Những lời chê năm nào cay nghiệt
Chỉ còn là gió thoảng mây bay

Hãy cứ sống kiên cường, tử tế
Dẫu đường đời còn lắm chông gai
Bởi người dám đi qua bóng tối
Mới hiểu bình minh đẹp nhường nào.
HNI 24/5 📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 37 NHỮNG NGƯỜI THÀNH CÔNG ĐỀU TỪNG BỊ XEM THƯỜNG Có những người đi qua năm tháng Mang trong tim bao nỗi tủi hờn Bị ánh mắt cuộc đời xem nhẹ Bị cười chê giữa chốn cô đơn Người ta chỉ nhìn vào hiện tại Để vội vàng đánh giá một ai Không thấy được sau bao im lặng Là ý chí đang cháy không phai Có những giấc mơ từng bé nhỏ Bị dập vùi bởi tiếng chê bai “Ngươi không thể thành công đâu nhé” Lời lạnh lùng cứ cứa tim ai Nhưng cây lớn đâu mọc từ sẵn Cũng đi lên từ hạt mầm thôi Người mạnh mẽ đâu sinh hoàn hảo Cũng từng đau giữa cuộc đời trôi Có người chọn cúi đầu bỏ cuộc Khi lòng mình đầy những tổn thương Có người biến nỗi đau thành lửa Để vươn mình vượt mọi dặm đường Họ âm thầm học trong đêm tối Âm thầm đi chẳng đợi ai khen Mồ hôi rơi lặng trên khóe mắt Nuôi ước mơ vượt khỏi nhỏ nhen Không cần phải tranh hơn lời nói Không cần đôi co với miệng đời Người bản lĩnh dùng thành quả thật Để trả lời cho những tiếng cười Ai rồi cũng có lần vấp ngã Ai rồi cũng có lúc chơi vơi Nhưng khác biệt nằm nơi ý chí Có đứng lên sau những tả tơi Người từng khổ thường thêm mạnh mẽ Người từng đau càng biết yêu thương Người đi qua nhiều điều cay đắng Lại càng sâu sắc giữa vô thường Đừng tuyệt vọng khi đời xem nhẹ Đừng buồn lâu bởi những vô tình Mây đen nhất rồi cũng sẽ hết Mặt trời lên vẫn sáng lung linh Một ngày kia khi hoa nở rộ Người đời nhìn sẽ khác hôm nay Những lời chê năm nào cay nghiệt Chỉ còn là gió thoảng mây bay Hãy cứ sống kiên cường, tử tế Dẫu đường đời còn lắm chông gai Bởi người dám đi qua bóng tối Mới hiểu bình minh đẹp nhường nào.
Like
Love
8
0 Bình luận 0 Chia sẽ