HNI 24/5
BÀI THƠ CHƯƠNG 38
HÃY TẠO GIÁ TRỊ TRƯỚC KHI TÌM KIẾM DANH TIẾNG

Có những người đi tìm hào quang
Mải chạy theo tiếng vỗ tay vang
Nhưng quên mất điều còn ở lại
Là giá trị giữa cõi nhân gian

Danh tiếng giống như làn gió thoảng
Đến rất nhanh rồi cũng tan mau
Chỉ nhân cách và lòng cống hiến
Mới bền lâu qua những bạc đầu

Một cái cây muốn vươn cao lớn
Phải cắm sâu gốc rễ trong đời
Con người muốn được người kính trọng
Phải sống bằng giá trị thật thôi

Đừng quá vội mong người công nhận
Khi chính mình chưa đủ bên trong
Đừng tô đẹp chiếc vỏ hào nhoáng
Mà quên tim đang hóa rỗng không

Có người lặng thầm trong lao động
Mồ hôi rơi giữa nắng trưa hè
Không ai biết bao ngày cực nhọc
Nhưng cuộc đời vẫn nhớ câu thề

Một người thầy gieo từng con chữ
Một bác sĩ thức trắng đêm dài
Một người mẹ hy sinh lặng lẽ
Đều làm đời đẹp mãi không phai

Giá trị thật đâu cần phô diễn
Như hương hoa vẫn ngát âm thầm
Như mặt trời không cần lên tiếng
Vẫn cho đời ánh sáng ngàn năm

Người sống thật sẽ luôn thanh thản
Dẫu đường đời nhiều lúc chông chênh
Vì thành công đâu là nổi tiếng
Mà là mình sống có nghĩa tình

Đừng ganh đua với người trước mặt
Hãy bền lòng xây giá trị riêng
Từng việc nhỏ làm bằng trách nhiệm
Cũng làm nên ánh sáng dịu hiền

Có những thứ càng xây càng vững
Là tri thức, nhân cách, niềm tin
Những điều ấy không ai cướp được
Dẫu thời gian lặng lẽ đi tìm

Khi con người biết cho đi trước
Biết cống hiến không đợi đền công
Thì cuộc sống sẽ dần mở cửa
Cho tương lai rực sáng thành công

Đừng hỏi mãi làm sao nổi bật
Hãy hỏi mình giúp được gì hơn
Bởi điều đẹp nhất trong cuộc sống
Là để đời bớt những cô đơn

Rồi mai này khi nhìn trở lại
Bạn sẽ vui giữa tháng năm dài
Vì điều quý nhất không là danh vọng
Mà là mình đã sống đúng sai.
HNI 24/5 📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 38 HÃY TẠO GIÁ TRỊ TRƯỚC KHI TÌM KIẾM DANH TIẾNG Có những người đi tìm hào quang Mải chạy theo tiếng vỗ tay vang Nhưng quên mất điều còn ở lại Là giá trị giữa cõi nhân gian Danh tiếng giống như làn gió thoảng Đến rất nhanh rồi cũng tan mau Chỉ nhân cách và lòng cống hiến Mới bền lâu qua những bạc đầu Một cái cây muốn vươn cao lớn Phải cắm sâu gốc rễ trong đời Con người muốn được người kính trọng Phải sống bằng giá trị thật thôi Đừng quá vội mong người công nhận Khi chính mình chưa đủ bên trong Đừng tô đẹp chiếc vỏ hào nhoáng Mà quên tim đang hóa rỗng không Có người lặng thầm trong lao động Mồ hôi rơi giữa nắng trưa hè Không ai biết bao ngày cực nhọc Nhưng cuộc đời vẫn nhớ câu thề Một người thầy gieo từng con chữ Một bác sĩ thức trắng đêm dài Một người mẹ hy sinh lặng lẽ Đều làm đời đẹp mãi không phai Giá trị thật đâu cần phô diễn Như hương hoa vẫn ngát âm thầm Như mặt trời không cần lên tiếng Vẫn cho đời ánh sáng ngàn năm Người sống thật sẽ luôn thanh thản Dẫu đường đời nhiều lúc chông chênh Vì thành công đâu là nổi tiếng Mà là mình sống có nghĩa tình Đừng ganh đua với người trước mặt Hãy bền lòng xây giá trị riêng Từng việc nhỏ làm bằng trách nhiệm Cũng làm nên ánh sáng dịu hiền Có những thứ càng xây càng vững Là tri thức, nhân cách, niềm tin Những điều ấy không ai cướp được Dẫu thời gian lặng lẽ đi tìm Khi con người biết cho đi trước Biết cống hiến không đợi đền công Thì cuộc sống sẽ dần mở cửa Cho tương lai rực sáng thành công Đừng hỏi mãi làm sao nổi bật Hãy hỏi mình giúp được gì hơn Bởi điều đẹp nhất trong cuộc sống Là để đời bớt những cô đơn Rồi mai này khi nhìn trở lại Bạn sẽ vui giữa tháng năm dài Vì điều quý nhất không là danh vọng Mà là mình đã sống đúng sai.
Like
Love
8
0 Bình luận 0 Chia sẽ