BÀI THƠ CHƯƠNG 39
MỖI NGÀY LÀ MỘT CƠ HỘI TÁI SINH
Mỗi sớm mai mặt trời thức dậy
Là cuộc đời mở lối cho ta
Dẫu hôm qua bao điều vụn vỡ
Hôm nay rồi vẫn nở hi vọng hoa
Có những lúc lòng đầy mỏi mệt
Bước chân buồn lạc giữa nhân gian
Tưởng cuộc sống chỉ còn bóng tối
Tưởng tương lai khép lại muôn ngàn
Nhưng cuộc đời chưa từng đóng cửa
Với những ai còn muốn đứng lên
Chỉ cần tim chưa thôi hy vọng
Thì bình minh vẫn gọi tên mình
Một chiếc lá sau mùa giông bão
Vẫn xanh non dưới ánh mặt trời
Con người cũng sau bao đau đớn
Vẫn có quyền làm lại cuộc đời
Đừng xấu hổ khi mình vấp ngã
Đừng cúi đầu vì những thương đau
Người mạnh nhất không là bất bại
Mà là người đứng dậy về sau
Có những đêm nước mắt lặng lẽ
Rơi âm thầm chẳng biết cùng ai
Nhưng chính lúc tâm hồn kiệt sức
Lại là khi ta học trưởng thành
Mỗi ngày mới là trang giấy trắng
Cho con người viết lại tương lai
Bạn có thể sửa điều chưa tốt
Có thể yêu thương lại từ đầu
Đừng để mãi những điều quá khứ
Trói tâm hồn trong bóng đêm sâu
Hoa không nở nếu còn ôm mãi
Chiếc lá vàng đã úa từ lâu
Sống có mục tiêu là ánh lửa
Giữa đêm dài soi bước chân đi
Dẫu chậm chạp nhưng còn hướng tới
Thì cuộc đời vẫn đáng khắc ghi
Có người chọn mỗi ngày học hỏi
Có người chọn sống đẹp hơn xưa
Có người chọn tha thứ chính mình
Để lòng thôi những ngày đổ mưa
Hạnh phúc chẳng ở nơi quá xa
Mà nằm trong suy nghĩ hiền hòa
Trong ánh mắt còn tin cuộc sống
Dẫu bao lần đời hóa phong ba
Nếu hôm nay lòng còn mệt mỏi
Hãy ngẩng đầu nhìn ánh bình minh
Mặt trời vẫn dịu dàng xuất hiện
Như nhắc rằng: “Bạn vẫn còn tin”
Đời không bắt ta luôn hoàn hảo
Chỉ mong ta đừng bỏ chính mình
Bởi mỗi ngày còn đang tồn tại
Là thêm lần được phép hồi sinh.
📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 39
MỖI NGÀY LÀ MỘT CƠ HỘI TÁI SINH
Mỗi sớm mai mặt trời thức dậy
Là cuộc đời mở lối cho ta
Dẫu hôm qua bao điều vụn vỡ
Hôm nay rồi vẫn nở hi vọng hoa
Có những lúc lòng đầy mỏi mệt
Bước chân buồn lạc giữa nhân gian
Tưởng cuộc sống chỉ còn bóng tối
Tưởng tương lai khép lại muôn ngàn
Nhưng cuộc đời chưa từng đóng cửa
Với những ai còn muốn đứng lên
Chỉ cần tim chưa thôi hy vọng
Thì bình minh vẫn gọi tên mình
Một chiếc lá sau mùa giông bão
Vẫn xanh non dưới ánh mặt trời
Con người cũng sau bao đau đớn
Vẫn có quyền làm lại cuộc đời
Đừng xấu hổ khi mình vấp ngã
Đừng cúi đầu vì những thương đau
Người mạnh nhất không là bất bại
Mà là người đứng dậy về sau
Có những đêm nước mắt lặng lẽ
Rơi âm thầm chẳng biết cùng ai
Nhưng chính lúc tâm hồn kiệt sức
Lại là khi ta học trưởng thành
Mỗi ngày mới là trang giấy trắng
Cho con người viết lại tương lai
Bạn có thể sửa điều chưa tốt
Có thể yêu thương lại từ đầu
Đừng để mãi những điều quá khứ
Trói tâm hồn trong bóng đêm sâu
Hoa không nở nếu còn ôm mãi
Chiếc lá vàng đã úa từ lâu
Sống có mục tiêu là ánh lửa
Giữa đêm dài soi bước chân đi
Dẫu chậm chạp nhưng còn hướng tới
Thì cuộc đời vẫn đáng khắc ghi
Có người chọn mỗi ngày học hỏi
Có người chọn sống đẹp hơn xưa
Có người chọn tha thứ chính mình
Để lòng thôi những ngày đổ mưa
Hạnh phúc chẳng ở nơi quá xa
Mà nằm trong suy nghĩ hiền hòa
Trong ánh mắt còn tin cuộc sống
Dẫu bao lần đời hóa phong ba
Nếu hôm nay lòng còn mệt mỏi
Hãy ngẩng đầu nhìn ánh bình minh
Mặt trời vẫn dịu dàng xuất hiện
Như nhắc rằng: “Bạn vẫn còn tin”
Đời không bắt ta luôn hoàn hảo
Chỉ mong ta đừng bỏ chính mình
Bởi mỗi ngày còn đang tồn tại
Là thêm lần được phép hồi sinh.