HNI 24/5
BÀI THƠ CHƯƠNG 40
KHÔNG BAO GIỜ QUÁ MUỘN ĐỂ TRỞ THÀNH PHIÊN BẢN TỐT NHẤT
Không ai sinh ra là hoàn hảo
Ai cũng từng lạc lối đôi lần
Từng yếu đuối giữa đời giông bão
Từng đau lòng vì những vết thương
Có những lúc soi mình trong gương
Thấy tuổi trẻ đi qua lặng lẽ
Bao ước mơ còn nằm dang dở
Bao khát khao chưa kịp gọi tên
Nhưng cuộc sống chưa từng quá muộn
Cho một người muốn đổi thay mình
Chỉ cần tim còn mang hi vọng
Thì tương lai vẫn sáng bình minh
Có người học khi đầu đã bạc
Có người đi lại giữa đổ vỡ
Có người sau tháng năm thất vọng
Mới hiểu đời đáng sống biết bao
Đừng so sánh đời mình với kẻ
Đang bước nhanh giữa những hào quang
Mỗi người có hành trình riêng biệt
Có mùa xuân nở muộn dịu dàng
Phiên bản đẹp không là hoàn mỹ
Mà là mình tốt hơn hôm qua
Biết đứng dậy sau nhiều lần ngã
Biết yêu thương sau những xót xa
Có những vết thương sâu trong ngực
Người ngoài nhìn chẳng thấy được đâu
Nụ cười ấy đôi khi che giấu
Cả bầu trời giông bão phía sau
Hãy cho phép tâm hồn nghỉ mệt
Cho trái tim được học chữa lành
Đừng ép mình phải luôn mạnh mẽ
Ai cũng cần khoảng lặng yên bình
Một lời nói cũng thành vết xước
Một niềm đau cũng hóa mùa đông
Nhưng nếu biết yêu mình nhiều hơn
Ta sẽ thấy lòng dần ấm lại
Tự làm chủ cuộc đời mình sống
Là không để sợ hãi dẫn đường
Không để tiếng người đời phán xét
Trói tâm hồn trong những đoạn trường
Bạn có quyền chọn điều mình muốn
Có quyền đi con đường riêng mình
Dẫu phía trước còn nhiều thử thách
Vẫn hiên ngang giữ lửa niềm tin
Cuộc đời đẹp không vì dễ sống
Mà đẹp vì người biết vươn lên
Sau tất cả những lần vấp ngã
Vẫn mỉm cười bước tiếp dịu êm
Đừng tự trách vì mình chưa giỏi
Đừng buồn lâu vì chuyện đã rồi
Chỉ cần bạn chưa từng bỏ cuộc
Là trong tim còn ánh mặt trời
Mai nhìn lại chặng đường năm tháng
Bạn sẽ vui vì đã kiên cường
Vì điều quý nhất đời giữ được
Là không ngừng vượt thắng bản thân.
BÀI THƠ CHƯƠNG 40
KHÔNG BAO GIỜ QUÁ MUỘN ĐỂ TRỞ THÀNH PHIÊN BẢN TỐT NHẤT
Không ai sinh ra là hoàn hảo
Ai cũng từng lạc lối đôi lần
Từng yếu đuối giữa đời giông bão
Từng đau lòng vì những vết thương
Có những lúc soi mình trong gương
Thấy tuổi trẻ đi qua lặng lẽ
Bao ước mơ còn nằm dang dở
Bao khát khao chưa kịp gọi tên
Nhưng cuộc sống chưa từng quá muộn
Cho một người muốn đổi thay mình
Chỉ cần tim còn mang hi vọng
Thì tương lai vẫn sáng bình minh
Có người học khi đầu đã bạc
Có người đi lại giữa đổ vỡ
Có người sau tháng năm thất vọng
Mới hiểu đời đáng sống biết bao
Đừng so sánh đời mình với kẻ
Đang bước nhanh giữa những hào quang
Mỗi người có hành trình riêng biệt
Có mùa xuân nở muộn dịu dàng
Phiên bản đẹp không là hoàn mỹ
Mà là mình tốt hơn hôm qua
Biết đứng dậy sau nhiều lần ngã
Biết yêu thương sau những xót xa
Có những vết thương sâu trong ngực
Người ngoài nhìn chẳng thấy được đâu
Nụ cười ấy đôi khi che giấu
Cả bầu trời giông bão phía sau
Hãy cho phép tâm hồn nghỉ mệt
Cho trái tim được học chữa lành
Đừng ép mình phải luôn mạnh mẽ
Ai cũng cần khoảng lặng yên bình
Một lời nói cũng thành vết xước
Một niềm đau cũng hóa mùa đông
Nhưng nếu biết yêu mình nhiều hơn
Ta sẽ thấy lòng dần ấm lại
Tự làm chủ cuộc đời mình sống
Là không để sợ hãi dẫn đường
Không để tiếng người đời phán xét
Trói tâm hồn trong những đoạn trường
Bạn có quyền chọn điều mình muốn
Có quyền đi con đường riêng mình
Dẫu phía trước còn nhiều thử thách
Vẫn hiên ngang giữ lửa niềm tin
Cuộc đời đẹp không vì dễ sống
Mà đẹp vì người biết vươn lên
Sau tất cả những lần vấp ngã
Vẫn mỉm cười bước tiếp dịu êm
Đừng tự trách vì mình chưa giỏi
Đừng buồn lâu vì chuyện đã rồi
Chỉ cần bạn chưa từng bỏ cuộc
Là trong tim còn ánh mặt trời
Mai nhìn lại chặng đường năm tháng
Bạn sẽ vui vì đã kiên cường
Vì điều quý nhất đời giữ được
Là không ngừng vượt thắng bản thân.
HNI 24/5
📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 40
KHÔNG BAO GIỜ QUÁ MUỘN ĐỂ TRỞ THÀNH PHIÊN BẢN TỐT NHẤT
Không ai sinh ra là hoàn hảo
Ai cũng từng lạc lối đôi lần
Từng yếu đuối giữa đời giông bão
Từng đau lòng vì những vết thương
Có những lúc soi mình trong gương
Thấy tuổi trẻ đi qua lặng lẽ
Bao ước mơ còn nằm dang dở
Bao khát khao chưa kịp gọi tên
Nhưng cuộc sống chưa từng quá muộn
Cho một người muốn đổi thay mình
Chỉ cần tim còn mang hi vọng
Thì tương lai vẫn sáng bình minh
Có người học khi đầu đã bạc
Có người đi lại giữa đổ vỡ
Có người sau tháng năm thất vọng
Mới hiểu đời đáng sống biết bao
Đừng so sánh đời mình với kẻ
Đang bước nhanh giữa những hào quang
Mỗi người có hành trình riêng biệt
Có mùa xuân nở muộn dịu dàng
Phiên bản đẹp không là hoàn mỹ
Mà là mình tốt hơn hôm qua
Biết đứng dậy sau nhiều lần ngã
Biết yêu thương sau những xót xa
Có những vết thương sâu trong ngực
Người ngoài nhìn chẳng thấy được đâu
Nụ cười ấy đôi khi che giấu
Cả bầu trời giông bão phía sau
Hãy cho phép tâm hồn nghỉ mệt
Cho trái tim được học chữa lành
Đừng ép mình phải luôn mạnh mẽ
Ai cũng cần khoảng lặng yên bình
Một lời nói cũng thành vết xước
Một niềm đau cũng hóa mùa đông
Nhưng nếu biết yêu mình nhiều hơn
Ta sẽ thấy lòng dần ấm lại
Tự làm chủ cuộc đời mình sống
Là không để sợ hãi dẫn đường
Không để tiếng người đời phán xét
Trói tâm hồn trong những đoạn trường
Bạn có quyền chọn điều mình muốn
Có quyền đi con đường riêng mình
Dẫu phía trước còn nhiều thử thách
Vẫn hiên ngang giữ lửa niềm tin
Cuộc đời đẹp không vì dễ sống
Mà đẹp vì người biết vươn lên
Sau tất cả những lần vấp ngã
Vẫn mỉm cười bước tiếp dịu êm
Đừng tự trách vì mình chưa giỏi
Đừng buồn lâu vì chuyện đã rồi
Chỉ cần bạn chưa từng bỏ cuộc
Là trong tim còn ánh mặt trời
Mai nhìn lại chặng đường năm tháng
Bạn sẽ vui vì đã kiên cường
Vì điều quý nhất đời giữ được
Là không ngừng vượt thắng bản thân.