BÀI THƠ CHƯƠNG 44
ĐỪNG ĐỂ QUÁ KHỨ QUYẾT ĐỊNH TƯƠNG LAI

Có những người mang theo quá khứ
Như chiếc bóng phủ kín đời mình
Một vết đau qua bao năm tháng
Vẫn âm thầm khóa chặt niềm tin

Có người ngã rồi không đứng dậy
Tự cho mình chẳng thể đổi thay
Có người sống mãi trong tiếc nuối
Để tuổi xuân trôi giữa đắng cay

Nhưng cuộc sống chưa từng khép cửa
Cho những ai còn giữ niềm tin
Mỗi thất bại không là dấu chấm
Chỉ là bài học của hành trình

Không ai lớn lên mà không ngã
Không ai đi mãi giữa bình yên
Giông tố đến để lòng mạnh mẽ
Để con người trưởng thành hơn thêm

Nếu hạt giống sợ vùng đất tối
Sẽ không thành cây lớn mai sau
Nếu con người sợ đau và khổ
Sẽ chẳng bao giờ vượt biển sâu

Đừng tự trách mình hoài mãi nữa
Quá khứ rồi cũng đã đi qua
Một sai lầm đâu là tất cả
Của cuộc đời rộng lớn bao la

Ai cũng có đôi lần yếu đuối
Ai cũng từng lạc giữa đêm đen
Nhưng điều đẹp nhất nơi con người
Là vẫn đứng lên sau muộn phiền

Không bao giờ là quá muộn cả
Để bắt đầu một chặng đường mới
Dẫu hôm qua còn đầy nước mắt
Hôm nay rồi vẫn có mặt trời

Có những người đi từ tay trắng
Vẫn dựng xây được giấc mơ đời
Có những người sau bao thất bại
Lại mạnh hơn chính họ ngày rồi

Cuộc đời luôn còn nhiều cánh cửa
Sau cánh cửa tưởng đã khép rồi
Nhiều đau khổ hóa thành bài học
Để lòng người sáng giữa chơi vơi

Hiện tại mới là điều quý nhất
Là nơi đời đang thật hiện ra
Quá khứ cũ chẳng thể thay đổi
Tương lai còn ở phía rất xa

Đừng mãi sống trong niềm tiếc nuối
Hay lo âu những chuyện chưa thành
Hãy sống trọn từng ngày hiện tại
Và gieo thêm hy vọng màu xanh

Mỗi buổi sáng là thêm cơ hội
Để yêu thương và sửa lỗi lầm
Để học cách mỉm cười bước tiếp
Sau bao ngày lòng quá âm thầm

Tha thứ chẳng phải là yếu đuối
Mà là cách giải thoát tâm hồn
Người giữ mãi hận thù trong dạ
Sẽ tự làm lòng mình héo hon

Đôi khi điều cần tha thứ nhất
Chính là bản thân của ngày xưa
Người từng khóc giữa bao giông bão
Vẫn xứng đáng được đời yêu thương

Đừng để quá khứ làm xiềng xích
Trói tương lai trong nỗi buồn sâu
Con người sinh ra không để sống
Mãi cúi đầu trước những thương đau

Hãy đứng dậy dù đời nghiệt ngã
Hãy tin mình vẫn có ngày mai
Khi trái tim còn mang hy vọng
Ánh bình minh vẫn sẽ trở lại

Quá khứ chỉ là trang sách cũ
Không phải toàn bộ cuộc đời mình
Người biết bước qua vùng bóng tối
Sẽ tìm ra ánh sáng bình minh.
📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 44 ĐỪNG ĐỂ QUÁ KHỨ QUYẾT ĐỊNH TƯƠNG LAI Có những người mang theo quá khứ Như chiếc bóng phủ kín đời mình Một vết đau qua bao năm tháng Vẫn âm thầm khóa chặt niềm tin Có người ngã rồi không đứng dậy Tự cho mình chẳng thể đổi thay Có người sống mãi trong tiếc nuối Để tuổi xuân trôi giữa đắng cay Nhưng cuộc sống chưa từng khép cửa Cho những ai còn giữ niềm tin Mỗi thất bại không là dấu chấm Chỉ là bài học của hành trình Không ai lớn lên mà không ngã Không ai đi mãi giữa bình yên Giông tố đến để lòng mạnh mẽ Để con người trưởng thành hơn thêm Nếu hạt giống sợ vùng đất tối Sẽ không thành cây lớn mai sau Nếu con người sợ đau và khổ Sẽ chẳng bao giờ vượt biển sâu Đừng tự trách mình hoài mãi nữa Quá khứ rồi cũng đã đi qua Một sai lầm đâu là tất cả Của cuộc đời rộng lớn bao la Ai cũng có đôi lần yếu đuối Ai cũng từng lạc giữa đêm đen Nhưng điều đẹp nhất nơi con người Là vẫn đứng lên sau muộn phiền Không bao giờ là quá muộn cả Để bắt đầu một chặng đường mới Dẫu hôm qua còn đầy nước mắt Hôm nay rồi vẫn có mặt trời Có những người đi từ tay trắng Vẫn dựng xây được giấc mơ đời Có những người sau bao thất bại Lại mạnh hơn chính họ ngày rồi Cuộc đời luôn còn nhiều cánh cửa Sau cánh cửa tưởng đã khép rồi Nhiều đau khổ hóa thành bài học Để lòng người sáng giữa chơi vơi Hiện tại mới là điều quý nhất Là nơi đời đang thật hiện ra Quá khứ cũ chẳng thể thay đổi Tương lai còn ở phía rất xa Đừng mãi sống trong niềm tiếc nuối Hay lo âu những chuyện chưa thành Hãy sống trọn từng ngày hiện tại Và gieo thêm hy vọng màu xanh Mỗi buổi sáng là thêm cơ hội Để yêu thương và sửa lỗi lầm Để học cách mỉm cười bước tiếp Sau bao ngày lòng quá âm thầm Tha thứ chẳng phải là yếu đuối Mà là cách giải thoát tâm hồn Người giữ mãi hận thù trong dạ Sẽ tự làm lòng mình héo hon Đôi khi điều cần tha thứ nhất Chính là bản thân của ngày xưa Người từng khóc giữa bao giông bão Vẫn xứng đáng được đời yêu thương Đừng để quá khứ làm xiềng xích Trói tương lai trong nỗi buồn sâu Con người sinh ra không để sống Mãi cúi đầu trước những thương đau Hãy đứng dậy dù đời nghiệt ngã Hãy tin mình vẫn có ngày mai Khi trái tim còn mang hy vọng Ánh bình minh vẫn sẽ trở lại Quá khứ chỉ là trang sách cũ Không phải toàn bộ cuộc đời mình Người biết bước qua vùng bóng tối Sẽ tìm ra ánh sáng bình minh.
Love
Like
9
0 Comments 0 Shares