HNI 25/5
BÀI THƠ CHƯƠNG 1
NGƯỜI PHỤ NỮ ĐƯỢC SINH RA TỪ BÓNG TỐI
Có những người phụ nữ đi qua đêm dài
Mang trong tim những khoảng trời tê tái
Nụ cười nở nhưng lòng còn khắc khoải
Giấu nỗi buồn sau ánh mắt mênh mang
Họ lớn lên từ thiếu thốn cơ hàn
Từ nước mắt của những ngày bé nhỏ
Từ lặng im giữa căn nhà đầy gió
Từ cô đơn không biết gọi tên mình
Có những đêm nước mắt chảy lặng thinh
Không ai biết trái tim đang vụn vỡ
Họ mạnh mẽ như cành cây trước gió
Dù bên trong đầy thương tích âm thầm
Cuộc đời nhiều giông bão ghé ngang qua
Dạy người phụ nữ cách cười trong khóc
Dạy đứng dậy sau những lần bật khóc
Dạy yêu thương cả khi bị tổn thương
Họ từng đau nên càng biết cảm thông
Từng mất mát nên quý điều bình dị
Từng đi lạc giữa cuộc đời vô vị
Nên hiểu rằng ánh sáng quý nhường nào
Có người phụ nữ lặng lẽ bước vào
Mang dịu dàng sưởi ấm bao người khác
Dù cuộc sống đôi khi còn nghiệt ngã
Họ vẫn chọn tử tế với cuộc đời
Ánh sáng kia không rực rỡ xa vời
Mà bắt đầu từ một trái tim đẹp
Biết hy vọng giữa những ngày mỏi mệt
Biết bao dung sau giông tố cuộc đời
Người phụ nữ không hoàn hảo tuyệt vời
Nhưng mạnh mẽ theo cách riêng thầm lặng
Họ bước tiếp dù đôi chân nặng nặng
Vẫn tin vào ngày mai sẽ bình yên
Có những người đi qua hết ưu phiền
Để trở thành mặt trời cho người khác
Từ bóng tối họ vươn mình ca hát
Như đóa hoa nở giữa chốn sương mù
Và cuộc đời rồi sẽ nhận ra rằng
Điều đẹp nhất không phải là nhan sắc
Mà là trái tim sau bao lần mất mát
Vẫn dịu dàng và vẫn biết yêu thương
Người phụ nữ đi qua những đêm trường
Sẽ hiểu được giá trị của ánh sáng
Sau bão tố tâm hồn càng tỏa rạng
Như bình minh thức dậy giữa nhân gian.
BÀI THƠ CHƯƠNG 1
NGƯỜI PHỤ NỮ ĐƯỢC SINH RA TỪ BÓNG TỐI
Có những người phụ nữ đi qua đêm dài
Mang trong tim những khoảng trời tê tái
Nụ cười nở nhưng lòng còn khắc khoải
Giấu nỗi buồn sau ánh mắt mênh mang
Họ lớn lên từ thiếu thốn cơ hàn
Từ nước mắt của những ngày bé nhỏ
Từ lặng im giữa căn nhà đầy gió
Từ cô đơn không biết gọi tên mình
Có những đêm nước mắt chảy lặng thinh
Không ai biết trái tim đang vụn vỡ
Họ mạnh mẽ như cành cây trước gió
Dù bên trong đầy thương tích âm thầm
Cuộc đời nhiều giông bão ghé ngang qua
Dạy người phụ nữ cách cười trong khóc
Dạy đứng dậy sau những lần bật khóc
Dạy yêu thương cả khi bị tổn thương
Họ từng đau nên càng biết cảm thông
Từng mất mát nên quý điều bình dị
Từng đi lạc giữa cuộc đời vô vị
Nên hiểu rằng ánh sáng quý nhường nào
Có người phụ nữ lặng lẽ bước vào
Mang dịu dàng sưởi ấm bao người khác
Dù cuộc sống đôi khi còn nghiệt ngã
Họ vẫn chọn tử tế với cuộc đời
Ánh sáng kia không rực rỡ xa vời
Mà bắt đầu từ một trái tim đẹp
Biết hy vọng giữa những ngày mỏi mệt
Biết bao dung sau giông tố cuộc đời
Người phụ nữ không hoàn hảo tuyệt vời
Nhưng mạnh mẽ theo cách riêng thầm lặng
Họ bước tiếp dù đôi chân nặng nặng
Vẫn tin vào ngày mai sẽ bình yên
Có những người đi qua hết ưu phiền
Để trở thành mặt trời cho người khác
Từ bóng tối họ vươn mình ca hát
Như đóa hoa nở giữa chốn sương mù
Và cuộc đời rồi sẽ nhận ra rằng
Điều đẹp nhất không phải là nhan sắc
Mà là trái tim sau bao lần mất mát
Vẫn dịu dàng và vẫn biết yêu thương
Người phụ nữ đi qua những đêm trường
Sẽ hiểu được giá trị của ánh sáng
Sau bão tố tâm hồn càng tỏa rạng
Như bình minh thức dậy giữa nhân gian.
HNI 25/5
📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 1
NGƯỜI PHỤ NỮ ĐƯỢC SINH RA TỪ BÓNG TỐI
Có những người phụ nữ đi qua đêm dài
Mang trong tim những khoảng trời tê tái
Nụ cười nở nhưng lòng còn khắc khoải
Giấu nỗi buồn sau ánh mắt mênh mang
Họ lớn lên từ thiếu thốn cơ hàn
Từ nước mắt của những ngày bé nhỏ
Từ lặng im giữa căn nhà đầy gió
Từ cô đơn không biết gọi tên mình
Có những đêm nước mắt chảy lặng thinh
Không ai biết trái tim đang vụn vỡ
Họ mạnh mẽ như cành cây trước gió
Dù bên trong đầy thương tích âm thầm
Cuộc đời nhiều giông bão ghé ngang qua
Dạy người phụ nữ cách cười trong khóc
Dạy đứng dậy sau những lần bật khóc
Dạy yêu thương cả khi bị tổn thương
Họ từng đau nên càng biết cảm thông
Từng mất mát nên quý điều bình dị
Từng đi lạc giữa cuộc đời vô vị
Nên hiểu rằng ánh sáng quý nhường nào
Có người phụ nữ lặng lẽ bước vào
Mang dịu dàng sưởi ấm bao người khác
Dù cuộc sống đôi khi còn nghiệt ngã
Họ vẫn chọn tử tế với cuộc đời
Ánh sáng kia không rực rỡ xa vời
Mà bắt đầu từ một trái tim đẹp
Biết hy vọng giữa những ngày mỏi mệt
Biết bao dung sau giông tố cuộc đời
Người phụ nữ không hoàn hảo tuyệt vời
Nhưng mạnh mẽ theo cách riêng thầm lặng
Họ bước tiếp dù đôi chân nặng nặng
Vẫn tin vào ngày mai sẽ bình yên
Có những người đi qua hết ưu phiền
Để trở thành mặt trời cho người khác
Từ bóng tối họ vươn mình ca hát
Như đóa hoa nở giữa chốn sương mù
Và cuộc đời rồi sẽ nhận ra rằng
Điều đẹp nhất không phải là nhan sắc
Mà là trái tim sau bao lần mất mát
Vẫn dịu dàng và vẫn biết yêu thương
Người phụ nữ đi qua những đêm trường
Sẽ hiểu được giá trị của ánh sáng
Sau bão tố tâm hồn càng tỏa rạng
Như bình minh thức dậy giữa nhân gian.