HNI 25/3
BÀI THƠ CHƯƠNG 3
# HÀNH TRÌNH ĐI QUA NHỮNG VẾT THƯƠNG
Có những vết thương không hề chảy máu
Nhưng âm thầm đau nhói suốt nhiều năm
Có những người vẫn lặng lẽ âm thầm
Mang tổn thương giấu sâu trong đáy mắt
Người phụ nữ đi qua đời rất thật
Đã nhiều lần gục ngã giữa cô đơn
Có những đêm nước mắt cứ nhiều hơn
Mà chẳng biết sẻ chia cùng ai nữa
Họ từng sống như cánh chim lạc giữa
Một bầu trời đầy giông bão chơi vơi
Từng tin yêu rồi nhận lấy tả tơi
Từng hy vọng rồi lặng im thất vọng
Có những nỗi đau chẳng thành tiếng khóc
Chỉ nghẹn ngào nằm lại giữa tim sâu
Mỗi nụ cười là che giấu niềm đau
Mỗi mạnh mẽ là bao lần cố gắng
Cuộc đời chẳng phải con đường bằng phẳng
Ai lớn lên mà chưa một lần đau
Ai trưởng thành mà chưa từng úa màu
Sau những tháng ngày đầy giông tố ấy
Người phụ nữ như nhành hoa nhỏ bé
Dù phong ba vẫn cố nở dịu dàng
Dù trong lòng còn biết mấy hoang mang
Vẫn lặng lẽ học cách yêu cuộc sống
Có những lúc tưởng chừng như tuyệt vọng
Muốn buông tay trước tất cả cuộc đời
Nhưng sâu thẳm nơi trái tim chơi vơi
Vẫn còn một ánh nhìn đầy hy vọng
Họ đứng dậy sau những lần bật khóc
Sau tổn thương lại mạnh mẽ hơn nhiều
Học cách sống không oán trách cô liêu
Học tha thứ cho cả người làm đau mình
Những vết thương rồi cũng hóa lặng thinh
Khi trái tim học yêu mình nhiều hơn
Khi con người biết giữ lấy tâm hồn
Giữa cuộc sống nhiều bộn bề nghiệt ngã
Có những người từng đi qua tan vỡ
Lại trở thành ánh sáng của người ta
Bởi họ hiểu những nỗi đau sâu xa
Nên dịu dàng với những tâm hồn khác
Như viên ngọc được tạo từ cát sạn
Con người rồi cũng đẹp bởi thương đau
Không phải ai cũng giữ được ngọt ngào
Sau giông tố của cuộc đời nghiệt ngã
Người phụ nữ đẹp không vì tất cả
Mà bởi vì dù đã rất tổn thương
Vẫn giữ trong tim một chút yêu thương
Một chút sáng giữa bao ngày tăm tối
Hành trình ấy có thể còn rất dài
Có nước mắt và những lần mỏi mệt
Nhưng xin hãy tin trái tim chân thật
Rồi sẽ tìm được bình yên cho mình
Và một ngày nhìn lại quãng hành trình
Những vết thương không còn là bóng tối
Mà trở thành điều thiêng liêng nhắc gọi
Rằng sau đau con người biết trưởng thành.
BÀI THƠ CHƯƠNG 3
# HÀNH TRÌNH ĐI QUA NHỮNG VẾT THƯƠNG
Có những vết thương không hề chảy máu
Nhưng âm thầm đau nhói suốt nhiều năm
Có những người vẫn lặng lẽ âm thầm
Mang tổn thương giấu sâu trong đáy mắt
Người phụ nữ đi qua đời rất thật
Đã nhiều lần gục ngã giữa cô đơn
Có những đêm nước mắt cứ nhiều hơn
Mà chẳng biết sẻ chia cùng ai nữa
Họ từng sống như cánh chim lạc giữa
Một bầu trời đầy giông bão chơi vơi
Từng tin yêu rồi nhận lấy tả tơi
Từng hy vọng rồi lặng im thất vọng
Có những nỗi đau chẳng thành tiếng khóc
Chỉ nghẹn ngào nằm lại giữa tim sâu
Mỗi nụ cười là che giấu niềm đau
Mỗi mạnh mẽ là bao lần cố gắng
Cuộc đời chẳng phải con đường bằng phẳng
Ai lớn lên mà chưa một lần đau
Ai trưởng thành mà chưa từng úa màu
Sau những tháng ngày đầy giông tố ấy
Người phụ nữ như nhành hoa nhỏ bé
Dù phong ba vẫn cố nở dịu dàng
Dù trong lòng còn biết mấy hoang mang
Vẫn lặng lẽ học cách yêu cuộc sống
Có những lúc tưởng chừng như tuyệt vọng
Muốn buông tay trước tất cả cuộc đời
Nhưng sâu thẳm nơi trái tim chơi vơi
Vẫn còn một ánh nhìn đầy hy vọng
Họ đứng dậy sau những lần bật khóc
Sau tổn thương lại mạnh mẽ hơn nhiều
Học cách sống không oán trách cô liêu
Học tha thứ cho cả người làm đau mình
Những vết thương rồi cũng hóa lặng thinh
Khi trái tim học yêu mình nhiều hơn
Khi con người biết giữ lấy tâm hồn
Giữa cuộc sống nhiều bộn bề nghiệt ngã
Có những người từng đi qua tan vỡ
Lại trở thành ánh sáng của người ta
Bởi họ hiểu những nỗi đau sâu xa
Nên dịu dàng với những tâm hồn khác
Như viên ngọc được tạo từ cát sạn
Con người rồi cũng đẹp bởi thương đau
Không phải ai cũng giữ được ngọt ngào
Sau giông tố của cuộc đời nghiệt ngã
Người phụ nữ đẹp không vì tất cả
Mà bởi vì dù đã rất tổn thương
Vẫn giữ trong tim một chút yêu thương
Một chút sáng giữa bao ngày tăm tối
Hành trình ấy có thể còn rất dài
Có nước mắt và những lần mỏi mệt
Nhưng xin hãy tin trái tim chân thật
Rồi sẽ tìm được bình yên cho mình
Và một ngày nhìn lại quãng hành trình
Những vết thương không còn là bóng tối
Mà trở thành điều thiêng liêng nhắc gọi
Rằng sau đau con người biết trưởng thành.
HNI 25/3
📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 3
# HÀNH TRÌNH ĐI QUA NHỮNG VẾT THƯƠNG
Có những vết thương không hề chảy máu
Nhưng âm thầm đau nhói suốt nhiều năm
Có những người vẫn lặng lẽ âm thầm
Mang tổn thương giấu sâu trong đáy mắt
Người phụ nữ đi qua đời rất thật
Đã nhiều lần gục ngã giữa cô đơn
Có những đêm nước mắt cứ nhiều hơn
Mà chẳng biết sẻ chia cùng ai nữa
Họ từng sống như cánh chim lạc giữa
Một bầu trời đầy giông bão chơi vơi
Từng tin yêu rồi nhận lấy tả tơi
Từng hy vọng rồi lặng im thất vọng
Có những nỗi đau chẳng thành tiếng khóc
Chỉ nghẹn ngào nằm lại giữa tim sâu
Mỗi nụ cười là che giấu niềm đau
Mỗi mạnh mẽ là bao lần cố gắng
Cuộc đời chẳng phải con đường bằng phẳng
Ai lớn lên mà chưa một lần đau
Ai trưởng thành mà chưa từng úa màu
Sau những tháng ngày đầy giông tố ấy
Người phụ nữ như nhành hoa nhỏ bé
Dù phong ba vẫn cố nở dịu dàng
Dù trong lòng còn biết mấy hoang mang
Vẫn lặng lẽ học cách yêu cuộc sống
Có những lúc tưởng chừng như tuyệt vọng
Muốn buông tay trước tất cả cuộc đời
Nhưng sâu thẳm nơi trái tim chơi vơi
Vẫn còn một ánh nhìn đầy hy vọng
Họ đứng dậy sau những lần bật khóc
Sau tổn thương lại mạnh mẽ hơn nhiều
Học cách sống không oán trách cô liêu
Học tha thứ cho cả người làm đau mình
Những vết thương rồi cũng hóa lặng thinh
Khi trái tim học yêu mình nhiều hơn
Khi con người biết giữ lấy tâm hồn
Giữa cuộc sống nhiều bộn bề nghiệt ngã
Có những người từng đi qua tan vỡ
Lại trở thành ánh sáng của người ta
Bởi họ hiểu những nỗi đau sâu xa
Nên dịu dàng với những tâm hồn khác
Như viên ngọc được tạo từ cát sạn
Con người rồi cũng đẹp bởi thương đau
Không phải ai cũng giữ được ngọt ngào
Sau giông tố của cuộc đời nghiệt ngã
Người phụ nữ đẹp không vì tất cả
Mà bởi vì dù đã rất tổn thương
Vẫn giữ trong tim một chút yêu thương
Một chút sáng giữa bao ngày tăm tối
Hành trình ấy có thể còn rất dài
Có nước mắt và những lần mỏi mệt
Nhưng xin hãy tin trái tim chân thật
Rồi sẽ tìm được bình yên cho mình
Và một ngày nhìn lại quãng hành trình
Những vết thương không còn là bóng tối
Mà trở thành điều thiêng liêng nhắc gọi
Rằng sau đau con người biết trưởng thành.