HNI 25/5
BÀI THƠ CHƯƠNG 8
# NIỀM TIN GIỮA THỜI ĐẠI HOÀI NGHI
Có những ngày lòng người đầy nghi hoặc
Giữa cuộc đời thật giả quá mong manh
Người ta sợ những yêu thương chân thành
Sợ đặt hết trái tim rồi tan vỡ
Thời đại ấy có quá nhiều đổ vỡ
Quá nhiều điều khiến con người chơi vơi
Nhiều nụ cười nhưng lòng dạ xa xôi
Nhiều lời hứa rồi tan như mây khói
Có những người sau rất nhiều tăm tối
Không còn tin vào tình nghĩa trên đời
Trái tim đau nên dần hóa lặng câm
Giữa thế giới đầy hoài nghi lạnh giá
Nhưng đâu đó vẫn có người lặng lẽ
Giữ trong tim một ánh sáng dịu dàng
Dẫu từng đi qua biết mấy trái ngang
Vẫn tin tưởng vào điều lành còn lại
Người phụ nữ như mặt trời rất khẽ
Không rực ngời nhưng sưởi ấm nhân gian
Mang yêu thương xoa dịu những hoang mang
Cho người khác niềm tin vào cuộc sống
Họ từng khóc giữa những ngày tuyệt vọng
Từng tổn thương đến kiệt sức tâm hồn
Nhưng sau cùng vẫn giữ được lòng son
Không để bóng tối làm mình cay nghiệt
Có những người đi qua đời tha thiết
Hiểu đau thương nên càng sống cảm thông
Hiểu cô đơn nên càng biết mở lòng
Hiểu mất mát nên dịu dàng hơn trước
Niềm tin ấy không còn là ngây ngô
Mà được giữ bằng một trái tim mạnh mẽ
Sau tất cả những điều đời dâu bể
Vẫn chọn yêu thay vì sống hận thù
Có những chiều nhìn bầu trời âm u
Người phụ nữ vẫn âm thầm hy vọng
Như hạt mầm nằm sâu trong lòng đất
Tin bình minh rồi sẽ ghé qua đời
Bởi cuộc sống đâu chỉ toàn chơi vơi
Vẫn còn đó những bàn tay rất ấm
Một ánh mắt chân thành không giả dối
Một con tim biết ở lại khi đau
Giữa nhân gian đầy đổi trắng thay màu
Giữ được thiện lương là điều quý giá
Giữ niềm tin sau rất nhiều vấp ngã
Là mạnh mẽ hơn tất cả huy hoàng
Có những người chẳng cần quá cao sang
Chỉ lặng lẽ làm mặt trời cho khác
Mang bình yên giữa những ngày tất bật
Mang yêu thương sưởi ấm những tâm hồn
Người phụ nữ đẹp nhất giữa cô đơn
Là người vẫn tin cuộc đời còn đẹp
Dẫu ngoài kia có biết bao mỏi mệt
Vẫn không thôi hy vọng ở con người
Nếu một ngày mệt mỏi giữa cuộc đời
Xin đừng để trái tim mình khép lại
Bởi sau hết những tháng ngày khắc khoải
Ánh mặt trời rồi cũng sẽ bình minh
Niềm tin kia như ngọn lửa lặng thinh
Không ồn ào nhưng vô cùng bền bỉ
Giữ cho người đi qua ngày giông gió
Vẫn dịu dàng và vẫn biết yêu thương.
BÀI THƠ CHƯƠNG 8
# NIỀM TIN GIỮA THỜI ĐẠI HOÀI NGHI
Có những ngày lòng người đầy nghi hoặc
Giữa cuộc đời thật giả quá mong manh
Người ta sợ những yêu thương chân thành
Sợ đặt hết trái tim rồi tan vỡ
Thời đại ấy có quá nhiều đổ vỡ
Quá nhiều điều khiến con người chơi vơi
Nhiều nụ cười nhưng lòng dạ xa xôi
Nhiều lời hứa rồi tan như mây khói
Có những người sau rất nhiều tăm tối
Không còn tin vào tình nghĩa trên đời
Trái tim đau nên dần hóa lặng câm
Giữa thế giới đầy hoài nghi lạnh giá
Nhưng đâu đó vẫn có người lặng lẽ
Giữ trong tim một ánh sáng dịu dàng
Dẫu từng đi qua biết mấy trái ngang
Vẫn tin tưởng vào điều lành còn lại
Người phụ nữ như mặt trời rất khẽ
Không rực ngời nhưng sưởi ấm nhân gian
Mang yêu thương xoa dịu những hoang mang
Cho người khác niềm tin vào cuộc sống
Họ từng khóc giữa những ngày tuyệt vọng
Từng tổn thương đến kiệt sức tâm hồn
Nhưng sau cùng vẫn giữ được lòng son
Không để bóng tối làm mình cay nghiệt
Có những người đi qua đời tha thiết
Hiểu đau thương nên càng sống cảm thông
Hiểu cô đơn nên càng biết mở lòng
Hiểu mất mát nên dịu dàng hơn trước
Niềm tin ấy không còn là ngây ngô
Mà được giữ bằng một trái tim mạnh mẽ
Sau tất cả những điều đời dâu bể
Vẫn chọn yêu thay vì sống hận thù
Có những chiều nhìn bầu trời âm u
Người phụ nữ vẫn âm thầm hy vọng
Như hạt mầm nằm sâu trong lòng đất
Tin bình minh rồi sẽ ghé qua đời
Bởi cuộc sống đâu chỉ toàn chơi vơi
Vẫn còn đó những bàn tay rất ấm
Một ánh mắt chân thành không giả dối
Một con tim biết ở lại khi đau
Giữa nhân gian đầy đổi trắng thay màu
Giữ được thiện lương là điều quý giá
Giữ niềm tin sau rất nhiều vấp ngã
Là mạnh mẽ hơn tất cả huy hoàng
Có những người chẳng cần quá cao sang
Chỉ lặng lẽ làm mặt trời cho khác
Mang bình yên giữa những ngày tất bật
Mang yêu thương sưởi ấm những tâm hồn
Người phụ nữ đẹp nhất giữa cô đơn
Là người vẫn tin cuộc đời còn đẹp
Dẫu ngoài kia có biết bao mỏi mệt
Vẫn không thôi hy vọng ở con người
Nếu một ngày mệt mỏi giữa cuộc đời
Xin đừng để trái tim mình khép lại
Bởi sau hết những tháng ngày khắc khoải
Ánh mặt trời rồi cũng sẽ bình minh
Niềm tin kia như ngọn lửa lặng thinh
Không ồn ào nhưng vô cùng bền bỉ
Giữ cho người đi qua ngày giông gió
Vẫn dịu dàng và vẫn biết yêu thương.
HNI 25/5
📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 8
# NIỀM TIN GIỮA THỜI ĐẠI HOÀI NGHI
Có những ngày lòng người đầy nghi hoặc
Giữa cuộc đời thật giả quá mong manh
Người ta sợ những yêu thương chân thành
Sợ đặt hết trái tim rồi tan vỡ
Thời đại ấy có quá nhiều đổ vỡ
Quá nhiều điều khiến con người chơi vơi
Nhiều nụ cười nhưng lòng dạ xa xôi
Nhiều lời hứa rồi tan như mây khói
Có những người sau rất nhiều tăm tối
Không còn tin vào tình nghĩa trên đời
Trái tim đau nên dần hóa lặng câm
Giữa thế giới đầy hoài nghi lạnh giá
Nhưng đâu đó vẫn có người lặng lẽ
Giữ trong tim một ánh sáng dịu dàng
Dẫu từng đi qua biết mấy trái ngang
Vẫn tin tưởng vào điều lành còn lại
Người phụ nữ như mặt trời rất khẽ
Không rực ngời nhưng sưởi ấm nhân gian
Mang yêu thương xoa dịu những hoang mang
Cho người khác niềm tin vào cuộc sống
Họ từng khóc giữa những ngày tuyệt vọng
Từng tổn thương đến kiệt sức tâm hồn
Nhưng sau cùng vẫn giữ được lòng son
Không để bóng tối làm mình cay nghiệt
Có những người đi qua đời tha thiết
Hiểu đau thương nên càng sống cảm thông
Hiểu cô đơn nên càng biết mở lòng
Hiểu mất mát nên dịu dàng hơn trước
Niềm tin ấy không còn là ngây ngô
Mà được giữ bằng một trái tim mạnh mẽ
Sau tất cả những điều đời dâu bể
Vẫn chọn yêu thay vì sống hận thù
Có những chiều nhìn bầu trời âm u
Người phụ nữ vẫn âm thầm hy vọng
Như hạt mầm nằm sâu trong lòng đất
Tin bình minh rồi sẽ ghé qua đời
Bởi cuộc sống đâu chỉ toàn chơi vơi
Vẫn còn đó những bàn tay rất ấm
Một ánh mắt chân thành không giả dối
Một con tim biết ở lại khi đau
Giữa nhân gian đầy đổi trắng thay màu
Giữ được thiện lương là điều quý giá
Giữ niềm tin sau rất nhiều vấp ngã
Là mạnh mẽ hơn tất cả huy hoàng
Có những người chẳng cần quá cao sang
Chỉ lặng lẽ làm mặt trời cho khác
Mang bình yên giữa những ngày tất bật
Mang yêu thương sưởi ấm những tâm hồn
Người phụ nữ đẹp nhất giữa cô đơn
Là người vẫn tin cuộc đời còn đẹp
Dẫu ngoài kia có biết bao mỏi mệt
Vẫn không thôi hy vọng ở con người
Nếu một ngày mệt mỏi giữa cuộc đời
Xin đừng để trái tim mình khép lại
Bởi sau hết những tháng ngày khắc khoải
Ánh mặt trời rồi cũng sẽ bình minh
Niềm tin kia như ngọn lửa lặng thinh
Không ồn ào nhưng vô cùng bền bỉ
Giữ cho người đi qua ngày giông gió
Vẫn dịu dàng và vẫn biết yêu thương.