HNI 26/5
BÀI THƠ CHƯƠNG 11
KHI NGƯỜI PHỤ NỮ BẮT ĐẦU YÊU CHÍNH MÌNH
Người phụ nữ năm tháng đi qua
Mang theo bao nỗi xót xa âm thầm
Mỉm cười giữa những thăng trầm
Giấu đi nước mắt bao lần lặng rơi
Có khi kiệt sức giữa đời
Vẫn lo cho hết mọi người quanh mình
Quên rằng trái tim mong manh
Cũng cần được một vòng tay dịu dàng
Bao năm sống giữa ngổn ngang
Chạy theo ánh mắt thế gian vô tình
Một ngày soi lại chính mình
Mới hay mình đã quên mình từ lâu
Từng đêm ôm trọn niềm đau
Tự mình vá những vết nhàu trong tim
Đi qua bóng tối im lìm
Mới thương được những cánh chim lạc bầy
Người phụ nữ của hôm nay
Không còn sống để hao gầy vì ai
Học yêu từng phút ban mai
Yêu từng hơi thở, hình hài của mình
Không còn tự trách lặng thinh
Không còn ôm mãi chuyện mình đã qua
Học nhìn cuộc sống hiền hòa
Học đem bình yên tưới vào tâm hồn
Dẫu đời còn những cô đơn
Vẫn tin hạnh phúc sẽ hơn mỗi ngày
Bởi khi trái tim đủ đầy
Nụ cười cũng hóa áng mây dịu dàng
Người phụ nữ biết yêu nàng
Là khi thôi sống trong ngàn tổn thương
Biết mình cũng đáng được thương
Đáng được hạnh phúc trên đường nhân gian
Một bông hoa giữa nhẹ nhàng
Không cần rực rỡ vẫn mang hương lành
Khi người phụ nữ hiểu mình
Ánh sáng cũng nở lung linh trong lòng
BÀI THƠ CHƯƠNG 11
KHI NGƯỜI PHỤ NỮ BẮT ĐẦU YÊU CHÍNH MÌNH
Người phụ nữ năm tháng đi qua
Mang theo bao nỗi xót xa âm thầm
Mỉm cười giữa những thăng trầm
Giấu đi nước mắt bao lần lặng rơi
Có khi kiệt sức giữa đời
Vẫn lo cho hết mọi người quanh mình
Quên rằng trái tim mong manh
Cũng cần được một vòng tay dịu dàng
Bao năm sống giữa ngổn ngang
Chạy theo ánh mắt thế gian vô tình
Một ngày soi lại chính mình
Mới hay mình đã quên mình từ lâu
Từng đêm ôm trọn niềm đau
Tự mình vá những vết nhàu trong tim
Đi qua bóng tối im lìm
Mới thương được những cánh chim lạc bầy
Người phụ nữ của hôm nay
Không còn sống để hao gầy vì ai
Học yêu từng phút ban mai
Yêu từng hơi thở, hình hài của mình
Không còn tự trách lặng thinh
Không còn ôm mãi chuyện mình đã qua
Học nhìn cuộc sống hiền hòa
Học đem bình yên tưới vào tâm hồn
Dẫu đời còn những cô đơn
Vẫn tin hạnh phúc sẽ hơn mỗi ngày
Bởi khi trái tim đủ đầy
Nụ cười cũng hóa áng mây dịu dàng
Người phụ nữ biết yêu nàng
Là khi thôi sống trong ngàn tổn thương
Biết mình cũng đáng được thương
Đáng được hạnh phúc trên đường nhân gian
Một bông hoa giữa nhẹ nhàng
Không cần rực rỡ vẫn mang hương lành
Khi người phụ nữ hiểu mình
Ánh sáng cũng nở lung linh trong lòng
HNI 26/5
📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 11
KHI NGƯỜI PHỤ NỮ BẮT ĐẦU YÊU CHÍNH MÌNH
Người phụ nữ năm tháng đi qua
Mang theo bao nỗi xót xa âm thầm
Mỉm cười giữa những thăng trầm
Giấu đi nước mắt bao lần lặng rơi
Có khi kiệt sức giữa đời
Vẫn lo cho hết mọi người quanh mình
Quên rằng trái tim mong manh
Cũng cần được một vòng tay dịu dàng
Bao năm sống giữa ngổn ngang
Chạy theo ánh mắt thế gian vô tình
Một ngày soi lại chính mình
Mới hay mình đã quên mình từ lâu
Từng đêm ôm trọn niềm đau
Tự mình vá những vết nhàu trong tim
Đi qua bóng tối im lìm
Mới thương được những cánh chim lạc bầy
Người phụ nữ của hôm nay
Không còn sống để hao gầy vì ai
Học yêu từng phút ban mai
Yêu từng hơi thở, hình hài của mình
Không còn tự trách lặng thinh
Không còn ôm mãi chuyện mình đã qua
Học nhìn cuộc sống hiền hòa
Học đem bình yên tưới vào tâm hồn
Dẫu đời còn những cô đơn
Vẫn tin hạnh phúc sẽ hơn mỗi ngày
Bởi khi trái tim đủ đầy
Nụ cười cũng hóa áng mây dịu dàng
Người phụ nữ biết yêu nàng
Là khi thôi sống trong ngàn tổn thương
Biết mình cũng đáng được thương
Đáng được hạnh phúc trên đường nhân gian
Một bông hoa giữa nhẹ nhàng
Không cần rực rỡ vẫn mang hương lành
Khi người phụ nữ hiểu mình
Ánh sáng cũng nở lung linh trong lòng 🌸