HNI 26/5
BÀI THƠ CHƯƠNG 15
ÁNH SÁNG TỪ SỰ THA THỨ
Có những vết thương nằm sâu trong ngực
Thời gian qua vẫn nhức nhối không nguôi
Người phụ nữ đi qua nhiều nước mắt
Vẫn mang lòng những ký ức chưa quên
Đã có lúc giữa những đêm chông chênh
Tự hỏi mãi vì sao mình đau đến thế
Vì một người từng hứa yêu trọn vẹn
Rồi bỏ đi như gió thoảng ngang đời
Có những ngày lòng nặng tựa mưa rơi
Mang oán trách phủ đầy lên tâm trí
Giữ tổn thương như giữ điều quý giá
Mà nào hay chính mình đang xót đau
Người phụ nữ sau những cuộc bể dâu
Mới hiểu được tha thứ là giải thoát
Không phải quên những điều từng tan nát
Mà buông lòng khỏi cay đắng hận hờn
Tha thứ rồi lòng sẽ nhẹ nhiều hơn
Như cánh chim thoát khỏi trời giông bão
Không còn sống giữa muôn vàn tiếc nuối
Không tự làm mình mỏi mệt vì ai
Có những điều nên để lại phía sau
Như chiếc lá rơi theo mùa cũ kỹ
Giữ mãi đau chỉ làm tim cạn sức
Buông được rồi tâm hồn mới bình yên
Người trưởng thành không phải chẳng ưu phiền
Mà sau hết vẫn chọn lòng dịu lại
Biết nhìn cuộc đời bằng đôi mắt khác
Biết cảm thông cho những lỗi lầm người
Có những lần ta trách chính ta thôi
Vì đã quá tin một điều mong manh
Vì đã yêu bằng trái tim chân thật
Rồi tự đau trong lặng lẽ âm thầm
Nhưng người ơi xin đừng mãi dằn vặt
Ai trong đời chẳng có lúc sai đâu
Đi qua hết những ngày dài thương tổn
Hãy thương mình như thương một đóa hoa
Tha thứ cho người cũng là thứ tha
Cho chính trái tim mình thôi nặng nhọc
Để đêm xuống không còn nhiều tiếng khóc
Để bình minh nhẹ bước đến bên thềm
Có những người sau rất nhiều ưu phiền
Lại đẹp hơn bởi tâm hồn bao dung ấy
Như ánh nắng sau cơn mưa ở lại
Dịu dàng soi những tháng năm qua
Người phụ nữ sau tất cả phong ba
Vẫn giữ được nụ cười đầy nhân hậu
Đó là vẻ đẹp không gì đổi lấy
Của một trái tim biết thứ tha đời
BÀI THƠ CHƯƠNG 15
ÁNH SÁNG TỪ SỰ THA THỨ
Có những vết thương nằm sâu trong ngực
Thời gian qua vẫn nhức nhối không nguôi
Người phụ nữ đi qua nhiều nước mắt
Vẫn mang lòng những ký ức chưa quên
Đã có lúc giữa những đêm chông chênh
Tự hỏi mãi vì sao mình đau đến thế
Vì một người từng hứa yêu trọn vẹn
Rồi bỏ đi như gió thoảng ngang đời
Có những ngày lòng nặng tựa mưa rơi
Mang oán trách phủ đầy lên tâm trí
Giữ tổn thương như giữ điều quý giá
Mà nào hay chính mình đang xót đau
Người phụ nữ sau những cuộc bể dâu
Mới hiểu được tha thứ là giải thoát
Không phải quên những điều từng tan nát
Mà buông lòng khỏi cay đắng hận hờn
Tha thứ rồi lòng sẽ nhẹ nhiều hơn
Như cánh chim thoát khỏi trời giông bão
Không còn sống giữa muôn vàn tiếc nuối
Không tự làm mình mỏi mệt vì ai
Có những điều nên để lại phía sau
Như chiếc lá rơi theo mùa cũ kỹ
Giữ mãi đau chỉ làm tim cạn sức
Buông được rồi tâm hồn mới bình yên
Người trưởng thành không phải chẳng ưu phiền
Mà sau hết vẫn chọn lòng dịu lại
Biết nhìn cuộc đời bằng đôi mắt khác
Biết cảm thông cho những lỗi lầm người
Có những lần ta trách chính ta thôi
Vì đã quá tin một điều mong manh
Vì đã yêu bằng trái tim chân thật
Rồi tự đau trong lặng lẽ âm thầm
Nhưng người ơi xin đừng mãi dằn vặt
Ai trong đời chẳng có lúc sai đâu
Đi qua hết những ngày dài thương tổn
Hãy thương mình như thương một đóa hoa
Tha thứ cho người cũng là thứ tha
Cho chính trái tim mình thôi nặng nhọc
Để đêm xuống không còn nhiều tiếng khóc
Để bình minh nhẹ bước đến bên thềm
Có những người sau rất nhiều ưu phiền
Lại đẹp hơn bởi tâm hồn bao dung ấy
Như ánh nắng sau cơn mưa ở lại
Dịu dàng soi những tháng năm qua
Người phụ nữ sau tất cả phong ba
Vẫn giữ được nụ cười đầy nhân hậu
Đó là vẻ đẹp không gì đổi lấy
Của một trái tim biết thứ tha đời
HNI 26/5
📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 15
ÁNH SÁNG TỪ SỰ THA THỨ
Có những vết thương nằm sâu trong ngực
Thời gian qua vẫn nhức nhối không nguôi
Người phụ nữ đi qua nhiều nước mắt
Vẫn mang lòng những ký ức chưa quên
Đã có lúc giữa những đêm chông chênh
Tự hỏi mãi vì sao mình đau đến thế
Vì một người từng hứa yêu trọn vẹn
Rồi bỏ đi như gió thoảng ngang đời
Có những ngày lòng nặng tựa mưa rơi
Mang oán trách phủ đầy lên tâm trí
Giữ tổn thương như giữ điều quý giá
Mà nào hay chính mình đang xót đau
Người phụ nữ sau những cuộc bể dâu
Mới hiểu được tha thứ là giải thoát
Không phải quên những điều từng tan nát
Mà buông lòng khỏi cay đắng hận hờn
Tha thứ rồi lòng sẽ nhẹ nhiều hơn
Như cánh chim thoát khỏi trời giông bão
Không còn sống giữa muôn vàn tiếc nuối
Không tự làm mình mỏi mệt vì ai
Có những điều nên để lại phía sau
Như chiếc lá rơi theo mùa cũ kỹ
Giữ mãi đau chỉ làm tim cạn sức
Buông được rồi tâm hồn mới bình yên
Người trưởng thành không phải chẳng ưu phiền
Mà sau hết vẫn chọn lòng dịu lại
Biết nhìn cuộc đời bằng đôi mắt khác
Biết cảm thông cho những lỗi lầm người
Có những lần ta trách chính ta thôi
Vì đã quá tin một điều mong manh
Vì đã yêu bằng trái tim chân thật
Rồi tự đau trong lặng lẽ âm thầm
Nhưng người ơi xin đừng mãi dằn vặt
Ai trong đời chẳng có lúc sai đâu
Đi qua hết những ngày dài thương tổn
Hãy thương mình như thương một đóa hoa
Tha thứ cho người cũng là thứ tha
Cho chính trái tim mình thôi nặng nhọc
Để đêm xuống không còn nhiều tiếng khóc
Để bình minh nhẹ bước đến bên thềm
Có những người sau rất nhiều ưu phiền
Lại đẹp hơn bởi tâm hồn bao dung ấy
Như ánh nắng sau cơn mưa ở lại
Dịu dàng soi những tháng năm qua
Người phụ nữ sau tất cả phong ba
Vẫn giữ được nụ cười đầy nhân hậu
Đó là vẻ đẹp không gì đổi lấy
Của một trái tim biết thứ tha đời 🌸