HNI 13-6
Chương 21: Bạn là ai?
Sách trắng TẤT CẢ CHỈ LÀ TƯ DUY.

Cái tôi thật sự
Tôi đứng trước chiếc gương cũ trong căn phòng tối.
Người trong gương nhìn lại tôi bằng đôi mắt quen thuộc, nhưng càng nhìn lâu, tôi càng cảm thấy xa lạ. Đó là khuôn mặt tôi đã mang suốt bao năm, vậy mà giờ đây nó giống như khuôn mặt của một người khác.

"Tôi là ai?"

Câu hỏi ấy xuất hiện trong đầu như một tiếng vọng không ngừng.

Từ nhỏ, tôi đã được dạy phải trở thành một người ngoan. Lớn hơn một chút, tôi được bảo phải học giỏi. Khi bước vào đời, tôi lại cố gắng trở thành người thành công.

Tôi đeo lên mình hết chiếc mặt nạ này đến chiếc mặt nạ khác.

Đứa con ngoan.

Người bạn đáng tin.

Nhân viên chăm chỉ.

Người mạnh mẽ.

Người luôn ổn.

Nhưng chưa bao giờ tôi tự hỏi liệu bên dưới tất cả những lớp vỏ ấy còn lại điều gì.

Tôi nhắm mắt.

Những ký ức lần lượt hiện lên.

Những lần tôi cười dù trong lòng đang đau.

Những lần tôi đồng ý dù bản thân muốn từ chối.

Những lần tôi cố gắng trở thành phiên bản mà người khác mong đợi.

Từng mảnh ghép rơi xuống như những chiếc lá cuối mùa.

Một giọng nói vang lên từ sâu trong tâm trí:

"Đó không phải là con người thật của ngươi."

Tôi mở mắt.

Trong gương, hình ảnh phản chiếu bắt đầu thay đổi.

Không còn những danh xưng.

Không còn những vai diễn.

Không còn những lời đánh giá từ người khác.

Chỉ còn một khoảng trống tĩnh lặng.

Thoạt đầu tôi sợ hãi.

Nếu bỏ đi tất cả những thứ ấy, tôi còn lại gì?

Nhưng rồi trong sự im lặng đó, tôi nhận ra một điều.

Tôi không phải là thành công hay thất bại.

Tôi không phải là lời khen hay tiếng chê.

Tôi không phải là quá khứ cũng không phải những kỳ vọng của tương lai.

Tất cả những thứ ấy chỉ là những câu chuyện mà tôi đã kể cho chính mình nghe.

Còn cái tôi thật sự...

Là người đang lắng nghe.

Là ý thức đang quan sát mọi suy nghĩ đến rồi đi.

Là phần sâu thẳm không thay đổi dù cuộc đời có xoay chuyển thế nào.

Tôi nhìn người trong gương lần nữa.

Lần đầu tiên, tôi không thấy một kẻ xa lạ.

Tôi thấy chính mình.

Không hoàn hảo.

Không đặc biệt.

Không cần chứng minh điều gì.

Chỉ đơn giản là tồn tại.

Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi.

Có lẽ hành trình tìm kiếm bản thân không phải là trở thành ai đó mới.

Mà là gỡ bỏ từng lớp ngụy trang để trở về với con người vốn có.
Bên ngoài cửa sổ, bình minh đang lên.

Ánh sáng đầu tiên xuyên qua màn đêm, chiếu vào căn phòng tĩnh lặng.

Tôi hít một hơi thật sâu.

Và lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi biết cách trả lời câu hỏi ấy.

"Tôi là tôi."

Chỉ vậy thôi.

Nhưng đã đủ.
HNI 13-6 Chương 21: Bạn là ai? Sách trắng TẤT CẢ CHỈ LÀ TƯ DUY. Cái tôi thật sự Tôi đứng trước chiếc gương cũ trong căn phòng tối. Người trong gương nhìn lại tôi bằng đôi mắt quen thuộc, nhưng càng nhìn lâu, tôi càng cảm thấy xa lạ. Đó là khuôn mặt tôi đã mang suốt bao năm, vậy mà giờ đây nó giống như khuôn mặt của một người khác. "Tôi là ai?" Câu hỏi ấy xuất hiện trong đầu như một tiếng vọng không ngừng. Từ nhỏ, tôi đã được dạy phải trở thành một người ngoan. Lớn hơn một chút, tôi được bảo phải học giỏi. Khi bước vào đời, tôi lại cố gắng trở thành người thành công. Tôi đeo lên mình hết chiếc mặt nạ này đến chiếc mặt nạ khác. Đứa con ngoan. Người bạn đáng tin. Nhân viên chăm chỉ. Người mạnh mẽ. Người luôn ổn. Nhưng chưa bao giờ tôi tự hỏi liệu bên dưới tất cả những lớp vỏ ấy còn lại điều gì. Tôi nhắm mắt. Những ký ức lần lượt hiện lên. Những lần tôi cười dù trong lòng đang đau. Những lần tôi đồng ý dù bản thân muốn từ chối. Những lần tôi cố gắng trở thành phiên bản mà người khác mong đợi. Từng mảnh ghép rơi xuống như những chiếc lá cuối mùa. Một giọng nói vang lên từ sâu trong tâm trí: "Đó không phải là con người thật của ngươi." Tôi mở mắt. Trong gương, hình ảnh phản chiếu bắt đầu thay đổi. Không còn những danh xưng. Không còn những vai diễn. Không còn những lời đánh giá từ người khác. Chỉ còn một khoảng trống tĩnh lặng. Thoạt đầu tôi sợ hãi. Nếu bỏ đi tất cả những thứ ấy, tôi còn lại gì? Nhưng rồi trong sự im lặng đó, tôi nhận ra một điều. Tôi không phải là thành công hay thất bại. Tôi không phải là lời khen hay tiếng chê. Tôi không phải là quá khứ cũng không phải những kỳ vọng của tương lai. Tất cả những thứ ấy chỉ là những câu chuyện mà tôi đã kể cho chính mình nghe. Còn cái tôi thật sự... Là người đang lắng nghe. Là ý thức đang quan sát mọi suy nghĩ đến rồi đi. Là phần sâu thẳm không thay đổi dù cuộc đời có xoay chuyển thế nào. Tôi nhìn người trong gương lần nữa. Lần đầu tiên, tôi không thấy một kẻ xa lạ. Tôi thấy chính mình. Không hoàn hảo. Không đặc biệt. Không cần chứng minh điều gì. Chỉ đơn giản là tồn tại. Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi. Có lẽ hành trình tìm kiếm bản thân không phải là trở thành ai đó mới. Mà là gỡ bỏ từng lớp ngụy trang để trở về với con người vốn có. Bên ngoài cửa sổ, bình minh đang lên. Ánh sáng đầu tiên xuyên qua màn đêm, chiếu vào căn phòng tĩnh lặng. Tôi hít một hơi thật sâu. Và lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi biết cách trả lời câu hỏi ấy. "Tôi là tôi." Chỉ vậy thôi. Nhưng đã đủ.
Like
Angry
Love
7
0 Bình luận 0 Chia sẽ