HNI 21-6
BÀI THƠ CHƯƠNG 11: CHỮA LÀNH TÂM HỒN QUA NHỮNG TRANG SÁCH

Có những vết thương trong lòng,
Không ai nhìn thấy, chất chồng tháng năm.
Nụ cười vẫn nở âm thầm,
Mà bao nỗi nhớ, nỗi đau còn đầy.

Một ngày tìm đến trang hay,
Mở ra thế giới dịu đầy yêu thương.
Sách như ánh sáng bên đường,
Soi qua bóng tối, dẫn đường bình yên.

Từng câu chữ nhẹ, dịu hiền,
Giúp ta hiểu những muộn phiền trong tâm.
Dạy ta chấp nhận lỗi lầm,
Buông đi quá khứ âm thầm đã qua.

Khi đời giông bão phong ba,
Sách trao hy vọng như là nắng mai.
Nhắc rằng sau những đêm dài,
Luôn còn phía trước tương lai đón chờ.

Sách không phép nhiệm màu đâu,
Nhưng cho nghị lực vượt sầu, đứng lên.
Nuôi lòng nhân ái vững bền,
Cho tâm thanh thản, cho tim an hòa.

Mỗi ngày đọc sách gần xa,
Tâm hồn được tưới như hoa gặp mùa.
Chữa lành từ những điều xưa,
Bắt đầu từ chính lòng ta hôm nay.
HNI 21-6 BÀI THƠ CHƯƠNG 11: CHỮA LÀNH TÂM HỒN QUA NHỮNG TRANG SÁCH Có những vết thương trong lòng, Không ai nhìn thấy, chất chồng tháng năm. Nụ cười vẫn nở âm thầm, Mà bao nỗi nhớ, nỗi đau còn đầy. Một ngày tìm đến trang hay, Mở ra thế giới dịu đầy yêu thương. Sách như ánh sáng bên đường, Soi qua bóng tối, dẫn đường bình yên. Từng câu chữ nhẹ, dịu hiền, Giúp ta hiểu những muộn phiền trong tâm. Dạy ta chấp nhận lỗi lầm, Buông đi quá khứ âm thầm đã qua. Khi đời giông bão phong ba, Sách trao hy vọng như là nắng mai. Nhắc rằng sau những đêm dài, Luôn còn phía trước tương lai đón chờ. Sách không phép nhiệm màu đâu, Nhưng cho nghị lực vượt sầu, đứng lên. Nuôi lòng nhân ái vững bền, Cho tâm thanh thản, cho tim an hòa. Mỗi ngày đọc sách gần xa, Tâm hồn được tưới như hoa gặp mùa. Chữa lành từ những điều xưa, Bắt đầu từ chính lòng ta hôm nay.
Love
1
1 Bình luận 0 Chia sẽ