HNI 22/6
BÀI THƠ CHƯƠNG 45:Ô BÀN CỜ THỨ 64
Một hạt thóc rơi ban đầu,
Nhỏ như giọt nước giữa màu không gian.
Ai ngờ quy luật nhân gian,
Lại đưa hạt ấy hóa ngàn biển khơi.
Ô bàn cờ trải cuộc đời,
Từng ô từng bước sáng ngời niềm tin.
Nhân đôi qua mỗi hành trình,
Từ không thấy lớn hóa hình núi non.
Ban đầu tưởng chuyện vu vơ,
Một hạt nhỏ bé ai ngờ đổi thay.
Nhưng thời gian vẫn miệt mài,
Biến điều giản dị thành ngày phi thường.
Đến ô thứ sáu mươi ba,
Đã là tích lũy chan hòa sức dân.
Đến ô thứ sáu mươi bốn,
Là nơi hội tụ muôn phần tinh hoa.
Không còn là chuyện số đếm,
Mà là quy luật vươn lên con người.
Một khi kiên định không rời,
Thì điều bé nhỏ cũng thời hóa to.
HCoin từ thuở ban sơ,
Như hạt thóc nhỏ trong mơ khởi đầu.
HGroup mở rộng nhịp cầu,
HDNA nối nhịp năm châu kết liền.
Mỗi chương là một hành trình,
Mỗi lời là một niềm tin gieo trồng.
Từ người đến hệ cộng đồng,
Từ riêng rẽ đến mênh mông đất trời.
Ô bàn cờ chẳng đơn lời,
Mà là triết lý của thời tương lai.
Ai tin giá trị hôm nay,
Sẽ nhìn thấy cả ngày mai rực hồng.
Không ai bước tới một lần,
Mà đi từng bước âm thầm lớn lên.
Không ai chạm đến đỉnh trên,
Nếu không kiên nhẫn dựng nền hôm qua.
Đến khi nhìn lại thật xa,
Mới hay hạt thóc hóa ra đại ngàn.
Một hệ sinh thái vững vàng,
Sinh từ ý tưởng nhẹ nhàng ban đầu.
Ô bàn cờ khép nhiệm màu,
Nhưng hành trình lại bắt đầu tiếp theo.
Vì sau đỉnh của cao siêu,
Là bao thế hệ tiếp gieo niềm đời.
Nếu ai còn đứng giữa trời,
Xin đừng bỏ cuộc giữa nơi đang làm.
Bởi điều lớn nhất âm thầm,
Là từng hạt nhỏ gieo mầm hôm nay.
Ô bàn cờ khép lại đây,
Nhưng niềm tin vẫn đong đầy mai sau.
Từ hạt thóc đến ngàn sao,
Là hành trình của khát khao con người.
HNI 22/6 BÀI THƠ CHƯƠNG 45:Ô BÀN CỜ THỨ 64 Một hạt thóc rơi ban đầu, Nhỏ như giọt nước giữa màu không gian. Ai ngờ quy luật nhân gian, Lại đưa hạt ấy hóa ngàn biển khơi. Ô bàn cờ trải cuộc đời, Từng ô từng bước sáng ngời niềm tin. Nhân đôi qua mỗi hành trình, Từ không thấy lớn hóa hình núi non. Ban đầu tưởng chuyện vu vơ, Một hạt nhỏ bé ai ngờ đổi thay. Nhưng thời gian vẫn miệt mài, Biến điều giản dị thành ngày phi thường. Đến ô thứ sáu mươi ba, Đã là tích lũy chan hòa sức dân. Đến ô thứ sáu mươi bốn, Là nơi hội tụ muôn phần tinh hoa. Không còn là chuyện số đếm, Mà là quy luật vươn lên con người. Một khi kiên định không rời, Thì điều bé nhỏ cũng thời hóa to. HCoin từ thuở ban sơ, Như hạt thóc nhỏ trong mơ khởi đầu. HGroup mở rộng nhịp cầu, HDNA nối nhịp năm châu kết liền. Mỗi chương là một hành trình, Mỗi lời là một niềm tin gieo trồng. Từ người đến hệ cộng đồng, Từ riêng rẽ đến mênh mông đất trời. Ô bàn cờ chẳng đơn lời, Mà là triết lý của thời tương lai. Ai tin giá trị hôm nay, Sẽ nhìn thấy cả ngày mai rực hồng. Không ai bước tới một lần, Mà đi từng bước âm thầm lớn lên. Không ai chạm đến đỉnh trên, Nếu không kiên nhẫn dựng nền hôm qua. Đến khi nhìn lại thật xa, Mới hay hạt thóc hóa ra đại ngàn. Một hệ sinh thái vững vàng, Sinh từ ý tưởng nhẹ nhàng ban đầu. Ô bàn cờ khép nhiệm màu, Nhưng hành trình lại bắt đầu tiếp theo. Vì sau đỉnh của cao siêu, Là bao thế hệ tiếp gieo niềm đời. Nếu ai còn đứng giữa trời, Xin đừng bỏ cuộc giữa nơi đang làm. Bởi điều lớn nhất âm thầm, Là từng hạt nhỏ gieo mầm hôm nay. Ô bàn cờ khép lại đây, Nhưng niềm tin vẫn đong đầy mai sau. Từ hạt thóc đến ngàn sao, Là hành trình của khát khao con người.
Like
Love
7
0 Comments 0 Shares