HNI 2/7
Bài thơ CHƯƠNG 3
Cái giá của sự dễ dãi
Có con đường bắt đầu bằng hoa nở,
Nhưng cuối cùng lạc giữa bóng đêm sâu.
Không phải bởi phong ba hay giông tố,
Mà bởi lòng tự dễ dãi từ đầu.
Một bước nhỏ tưởng chẳng hề đáng kể,
Một lần thôi rồi thêm một lần sau.
Nguyên tắc cũ dần mờ theo năm tháng,
Để lương tâm lặng lẽ cúi mái đầu.
Người mạnh nhất đâu phải người chiến thắng,
Trên chiến trường đầy khói lửa binh đao.
Mà là người vượt chính mình mỗi sáng,
Giữ lời hứa dù chẳng có ai chào.
Thời đại mới mở ngàn cánh cửa lớn,
AI cùng công nghệ vút bay cao.
Nhưng trí tuệ sẽ chẳng còn ý nghĩa,
Nếu con người tự đánh mất khát khao.
Hãy gìn giữ từng điều đúng rất nhỏ,
Như người xưa giữ lửa giữa mùa đông.
Một ngọn lửa sẽ thành muôn ánh sáng,
Sưởi tương lai bằng nghị lực trong lòng.
Đừng đổi lấy phút bình yên ngắn ngủi,
Bằng những điều sẽ day dứt mai sau.
Bởi cuộc sống luôn công bằng lặng lẽ,
Gieo thế nào sẽ gặt đúng thế nhau.
Người đến từ tương lai mỉm cười nói:
"Hãy giữ mình giữa vạn nẻo đổi thay.
Thắng chính mình là chiến công lớn nhất,
Để tương lai rạng rỡ tự hôm nay."
Bài thơ CHƯƠNG 3
Cái giá của sự dễ dãi
Có con đường bắt đầu bằng hoa nở,
Nhưng cuối cùng lạc giữa bóng đêm sâu.
Không phải bởi phong ba hay giông tố,
Mà bởi lòng tự dễ dãi từ đầu.
Một bước nhỏ tưởng chẳng hề đáng kể,
Một lần thôi rồi thêm một lần sau.
Nguyên tắc cũ dần mờ theo năm tháng,
Để lương tâm lặng lẽ cúi mái đầu.
Người mạnh nhất đâu phải người chiến thắng,
Trên chiến trường đầy khói lửa binh đao.
Mà là người vượt chính mình mỗi sáng,
Giữ lời hứa dù chẳng có ai chào.
Thời đại mới mở ngàn cánh cửa lớn,
AI cùng công nghệ vút bay cao.
Nhưng trí tuệ sẽ chẳng còn ý nghĩa,
Nếu con người tự đánh mất khát khao.
Hãy gìn giữ từng điều đúng rất nhỏ,
Như người xưa giữ lửa giữa mùa đông.
Một ngọn lửa sẽ thành muôn ánh sáng,
Sưởi tương lai bằng nghị lực trong lòng.
Đừng đổi lấy phút bình yên ngắn ngủi,
Bằng những điều sẽ day dứt mai sau.
Bởi cuộc sống luôn công bằng lặng lẽ,
Gieo thế nào sẽ gặt đúng thế nhau.
Người đến từ tương lai mỉm cười nói:
"Hãy giữ mình giữa vạn nẻo đổi thay.
Thắng chính mình là chiến công lớn nhất,
Để tương lai rạng rỡ tự hôm nay."
HNI 2/7
Bài thơ CHƯƠNG 3
Cái giá của sự dễ dãi
Có con đường bắt đầu bằng hoa nở,
Nhưng cuối cùng lạc giữa bóng đêm sâu.
Không phải bởi phong ba hay giông tố,
Mà bởi lòng tự dễ dãi từ đầu.
Một bước nhỏ tưởng chẳng hề đáng kể,
Một lần thôi rồi thêm một lần sau.
Nguyên tắc cũ dần mờ theo năm tháng,
Để lương tâm lặng lẽ cúi mái đầu.
Người mạnh nhất đâu phải người chiến thắng,
Trên chiến trường đầy khói lửa binh đao.
Mà là người vượt chính mình mỗi sáng,
Giữ lời hứa dù chẳng có ai chào.
Thời đại mới mở ngàn cánh cửa lớn,
AI cùng công nghệ vút bay cao.
Nhưng trí tuệ sẽ chẳng còn ý nghĩa,
Nếu con người tự đánh mất khát khao.
Hãy gìn giữ từng điều đúng rất nhỏ,
Như người xưa giữ lửa giữa mùa đông.
Một ngọn lửa sẽ thành muôn ánh sáng,
Sưởi tương lai bằng nghị lực trong lòng.
Đừng đổi lấy phút bình yên ngắn ngủi,
Bằng những điều sẽ day dứt mai sau.
Bởi cuộc sống luôn công bằng lặng lẽ,
Gieo thế nào sẽ gặt đúng thế nhau.
Người đến từ tương lai mỉm cười nói:
"Hãy giữ mình giữa vạn nẻo đổi thay.
Thắng chính mình là chiến công lớn nhất,
Để tương lai rạng rỡ tự hôm nay."