HNI 2/7
Bài thơ CHƯƠNG 4
Dung thứ và bao che
Lòng nhân ái như dòng sông lặng chảy,
Mát tâm hồn qua những tháng năm dài.
Biết tha thứ để con người đứng dậy,
Biết cảm thông cho ngày mới tương lai.
Nhưng có lúc giữa yêu thương và đúng,
Một ranh giới rất mỏng khó nhìn ra.
Dung thứ khác với bao che sai trái,
Một nâng người, một giữ mãi phong ba.
Tha một lỗi khi người kia hối cải,
Là gieo thêm một hạt giống niềm tin.
Che một lỗi để rồi không sửa chữa,
Là âm thầm làm tổn thương chính mình.
Đừng vì nghĩa mà quên đi lẽ phải,
Đừng vì tình mà đánh mất công minh.
Một lời thật có khi làm đau đớn,
Nhưng giúp đời thêm vững bước hành trình.
Người đến từ tương lai luôn nhắn nhủ,
"Giữ yêu thương nhưng chớ bỏ nguyên tắc."
Bởi nền văn minh không xây từ cảm tính,
Mà từ công bằng trong mỗi việc ta làm.
Hãy mở rộng trái tim để tha thứ,
Nhưng giữ vững lương tâm trước điều sai.
Có như thế, giữa bao mùa đổi mới,
Con người còn giữ được ánh ban mai.
Để mai sau khi nhìn về quá khứ,
Ta mỉm cười vì đã sống chân thành.
Lòng nhân ái cùng kỷ cương sánh bước,
Dựng tương lai bằng chính nghĩa trong lành.
HNI 2/7 Bài thơ CHƯƠNG 4 Dung thứ và bao che Lòng nhân ái như dòng sông lặng chảy, Mát tâm hồn qua những tháng năm dài. Biết tha thứ để con người đứng dậy, Biết cảm thông cho ngày mới tương lai. Nhưng có lúc giữa yêu thương và đúng, Một ranh giới rất mỏng khó nhìn ra. Dung thứ khác với bao che sai trái, Một nâng người, một giữ mãi phong ba. Tha một lỗi khi người kia hối cải, Là gieo thêm một hạt giống niềm tin. Che một lỗi để rồi không sửa chữa, Là âm thầm làm tổn thương chính mình. Đừng vì nghĩa mà quên đi lẽ phải, Đừng vì tình mà đánh mất công minh. Một lời thật có khi làm đau đớn, Nhưng giúp đời thêm vững bước hành trình. Người đến từ tương lai luôn nhắn nhủ, "Giữ yêu thương nhưng chớ bỏ nguyên tắc." Bởi nền văn minh không xây từ cảm tính, Mà từ công bằng trong mỗi việc ta làm. Hãy mở rộng trái tim để tha thứ, Nhưng giữ vững lương tâm trước điều sai. Có như thế, giữa bao mùa đổi mới, Con người còn giữ được ánh ban mai. Để mai sau khi nhìn về quá khứ, Ta mỉm cười vì đã sống chân thành. Lòng nhân ái cùng kỷ cương sánh bước, Dựng tương lai bằng chính nghĩa trong lành.
Love
3
0 Comments 0 Shares