HNI 2/7
Bài thơ CHƯƠNG 8
8Sai lầm trong gia đình
Nếu được trở về những năm xưa cũ,
Tôi sẽ gõ lên cánh cửa mỗi nhà.
Không mang theo vàng bạc hay quyền lực,
Chỉ mang lời nhắn nhủ thật thiết tha.
Gia đình chẳng tự nhiên mà bền vững,
Cũng chẳng nhờ những mái ngói cao sang.
Điều giữ mãi ngọn lửa trong tổ ấm,
Là yêu thương, thấu hiểu với sẻ san.
Sai lầm lớn không phải vì nghèo khó,
Mà là quên lắng nghe những người thân.
Một câu nói vô tình như lưỡi dao sắc,
Có thể làm rạn vỡ cả tình thân.
Cha mẹ bận, con dần xa ánh mắt,
Con lớn lên trong khoảng trống lặng thầm.
Đến khi muốn ôm nhau thì đã muộn,
Thời gian qua chẳng thể lấy lại lần.
Đừng để bữa cơm chỉ còn im lặng,
Mỗi người nhìn vào một chiếc màn hình.
Hãy dành lại vài phút cho nhau thôi,
Để yêu thương còn đọng giữa gia đình.
Có những lỗi không ai nhìn thấy được,
Là thờ ơ, lạnh nhạt mỗi ngày qua.
Những vết nứt bắt đầu từ rất nhỏ,
Rồi âm thầm làm đổ cả mái nhà.
Xin đừng tiếc một lời xin lỗi trước,
Cũng đừng ngại nói một tiếng cảm ơn.
Yêu thương chẳng làm ai nhỏ bé cả,
Chỉ khiến lòng người thêm rộng, thêm hơn.
Mai con trẻ sẽ lớn và khôn dại,
Chúng học nhiều từ chính cách ta sống.
Điều để lại không chỉ là tài sản,
Mà là nghĩa tình, nhân ái, tấm lòng.
Nếu gia đình là chiếc nôi của đời người,
Hãy giữ cho chiếc nôi luôn ấm áp.
Để mai sau dù đi muôn phương hướng,
Ai cũng nhớ một mái nhà bình an.
Bởi hạnh phúc không ở nơi xa lắm,
Mà bắt đầu từ những phút yêu thương.
Giữ gia đình bằng trái tim chân thật,
Để cuộc đời mãi ngát một mùa xuân.
Bài thơ CHƯƠNG 8
8Sai lầm trong gia đình
Nếu được trở về những năm xưa cũ,
Tôi sẽ gõ lên cánh cửa mỗi nhà.
Không mang theo vàng bạc hay quyền lực,
Chỉ mang lời nhắn nhủ thật thiết tha.
Gia đình chẳng tự nhiên mà bền vững,
Cũng chẳng nhờ những mái ngói cao sang.
Điều giữ mãi ngọn lửa trong tổ ấm,
Là yêu thương, thấu hiểu với sẻ san.
Sai lầm lớn không phải vì nghèo khó,
Mà là quên lắng nghe những người thân.
Một câu nói vô tình như lưỡi dao sắc,
Có thể làm rạn vỡ cả tình thân.
Cha mẹ bận, con dần xa ánh mắt,
Con lớn lên trong khoảng trống lặng thầm.
Đến khi muốn ôm nhau thì đã muộn,
Thời gian qua chẳng thể lấy lại lần.
Đừng để bữa cơm chỉ còn im lặng,
Mỗi người nhìn vào một chiếc màn hình.
Hãy dành lại vài phút cho nhau thôi,
Để yêu thương còn đọng giữa gia đình.
Có những lỗi không ai nhìn thấy được,
Là thờ ơ, lạnh nhạt mỗi ngày qua.
Những vết nứt bắt đầu từ rất nhỏ,
Rồi âm thầm làm đổ cả mái nhà.
Xin đừng tiếc một lời xin lỗi trước,
Cũng đừng ngại nói một tiếng cảm ơn.
Yêu thương chẳng làm ai nhỏ bé cả,
Chỉ khiến lòng người thêm rộng, thêm hơn.
Mai con trẻ sẽ lớn và khôn dại,
Chúng học nhiều từ chính cách ta sống.
Điều để lại không chỉ là tài sản,
Mà là nghĩa tình, nhân ái, tấm lòng.
Nếu gia đình là chiếc nôi của đời người,
Hãy giữ cho chiếc nôi luôn ấm áp.
Để mai sau dù đi muôn phương hướng,
Ai cũng nhớ một mái nhà bình an.
Bởi hạnh phúc không ở nơi xa lắm,
Mà bắt đầu từ những phút yêu thương.
Giữ gia đình bằng trái tim chân thật,
Để cuộc đời mãi ngát một mùa xuân.
HNI 2/7
Bài thơ CHƯƠNG 8
8Sai lầm trong gia đình
Nếu được trở về những năm xưa cũ,
Tôi sẽ gõ lên cánh cửa mỗi nhà.
Không mang theo vàng bạc hay quyền lực,
Chỉ mang lời nhắn nhủ thật thiết tha.
Gia đình chẳng tự nhiên mà bền vững,
Cũng chẳng nhờ những mái ngói cao sang.
Điều giữ mãi ngọn lửa trong tổ ấm,
Là yêu thương, thấu hiểu với sẻ san.
Sai lầm lớn không phải vì nghèo khó,
Mà là quên lắng nghe những người thân.
Một câu nói vô tình như lưỡi dao sắc,
Có thể làm rạn vỡ cả tình thân.
Cha mẹ bận, con dần xa ánh mắt,
Con lớn lên trong khoảng trống lặng thầm.
Đến khi muốn ôm nhau thì đã muộn,
Thời gian qua chẳng thể lấy lại lần.
Đừng để bữa cơm chỉ còn im lặng,
Mỗi người nhìn vào một chiếc màn hình.
Hãy dành lại vài phút cho nhau thôi,
Để yêu thương còn đọng giữa gia đình.
Có những lỗi không ai nhìn thấy được,
Là thờ ơ, lạnh nhạt mỗi ngày qua.
Những vết nứt bắt đầu từ rất nhỏ,
Rồi âm thầm làm đổ cả mái nhà.
Xin đừng tiếc một lời xin lỗi trước,
Cũng đừng ngại nói một tiếng cảm ơn.
Yêu thương chẳng làm ai nhỏ bé cả,
Chỉ khiến lòng người thêm rộng, thêm hơn.
Mai con trẻ sẽ lớn và khôn dại,
Chúng học nhiều từ chính cách ta sống.
Điều để lại không chỉ là tài sản,
Mà là nghĩa tình, nhân ái, tấm lòng.
Nếu gia đình là chiếc nôi của đời người,
Hãy giữ cho chiếc nôi luôn ấm áp.
Để mai sau dù đi muôn phương hướng,
Ai cũng nhớ một mái nhà bình an.
Bởi hạnh phúc không ở nơi xa lắm,
Mà bắt đầu từ những phút yêu thương.
Giữ gia đình bằng trái tim chân thật,
Để cuộc đời mãi ngát một mùa xuân.