HNI 4/7
Bài thơ chương 32
THÀNH CÔNG KHÔNG ĐI CÙNG GIAN DỐI
Có những bước chân đi rất vội vàng,
Ngỡ chạm đích bằng con đường ngắn nhất.
Nhưng sự thật vẫn âm thầm ở đó,
Đợi một ngày soi rõ mọi điều che.
Đừng đánh đổi lương tâm lấy danh lợi,
Đừng bán mình cho những phút huy hoàng.
Vinh quang đến từ điều không chân thật,
Sẽ tan đi như cát giữa thời gian.
Một lời dối có thể qua ánh mắt,
Nhưng chẳng qua được tiếng gọi lương tri.
Một lần sai nếu không biết dừng lại,
Sẽ kéo theo muôn ngàn bước lạc đường.
Người trung thực đôi khi đi rất chậm,
Nhưng mỗi ngày đều tiến một niềm tin.
Mỗi việc tốt là một viên gạch nhỏ,
Xây cuộc đời vững chãi với tháng năm.
Đừng ghen tị người leo cao bằng giả tạo,
Lâu đài kia xây trên cát mong manh.
Khi giông tố của sự thật kéo đến,
Mọi hào quang sẽ hóa bụi vô hình.
Hãy giữ lấy chữ tín như báu vật,
Quý hơn vàng và sáng hơn kim cương.
Tiền có thể kiếm lại nhiều lần nữa,
Mất niềm tin là mất cả con đường.
Tôi từ tương lai trở về nhắn gửi,
Rằng thành công không chỉ ở đỉnh cao.
Mà là lúc khi nhìn vào quá khứ,
Lòng bình yên không hổ thẹn điều nào.
Sống ngay thẳng để con cháu tự hào,
Sống chân thành để bạn bè kính trọng.
Sống tử tế để mỗi ngày khép lại,
Nụ cười còn nguyên vẹn giữa tâm hồn.
Rồi năm tháng sẽ trả lời tất cả,
Điều chân thành luôn tỏa sáng bền lâu.
Thành công thật là khi còn danh dự,
Và nhân cách còn ở lại mai sau.
HNI 4/7 Bài thơ chương 32 THÀNH CÔNG KHÔNG ĐI CÙNG GIAN DỐI Có những bước chân đi rất vội vàng, Ngỡ chạm đích bằng con đường ngắn nhất. Nhưng sự thật vẫn âm thầm ở đó, Đợi một ngày soi rõ mọi điều che. Đừng đánh đổi lương tâm lấy danh lợi, Đừng bán mình cho những phút huy hoàng. Vinh quang đến từ điều không chân thật, Sẽ tan đi như cát giữa thời gian. Một lời dối có thể qua ánh mắt, Nhưng chẳng qua được tiếng gọi lương tri. Một lần sai nếu không biết dừng lại, Sẽ kéo theo muôn ngàn bước lạc đường. Người trung thực đôi khi đi rất chậm, Nhưng mỗi ngày đều tiến một niềm tin. Mỗi việc tốt là một viên gạch nhỏ, Xây cuộc đời vững chãi với tháng năm. Đừng ghen tị người leo cao bằng giả tạo, Lâu đài kia xây trên cát mong manh. Khi giông tố của sự thật kéo đến, Mọi hào quang sẽ hóa bụi vô hình. Hãy giữ lấy chữ tín như báu vật, Quý hơn vàng và sáng hơn kim cương. Tiền có thể kiếm lại nhiều lần nữa, Mất niềm tin là mất cả con đường. Tôi từ tương lai trở về nhắn gửi, Rằng thành công không chỉ ở đỉnh cao. Mà là lúc khi nhìn vào quá khứ, Lòng bình yên không hổ thẹn điều nào. Sống ngay thẳng để con cháu tự hào, Sống chân thành để bạn bè kính trọng. Sống tử tế để mỗi ngày khép lại, Nụ cười còn nguyên vẹn giữa tâm hồn. Rồi năm tháng sẽ trả lời tất cả, Điều chân thành luôn tỏa sáng bền lâu. Thành công thật là khi còn danh dự, Và nhân cách còn ở lại mai sau.
Like
Love
5
0 Comments 0 Shares