HNI 7/7
Bài thơ – Chương 37: Minh bạch trong tài chính
Đồng tiền nhỏ chẳng tự sinh giá trị,
Chỉ sáng ngời khi được giữ ngay ngay.
Minh bạch chính là nền móng bền vững,
Cho niềm tin còn mãi với tháng ngày.
Một con số tưởng như là vô nghĩa,
Lại phản chiếu cả nhân cách con người.
Sổ sách sạch là tấm gương trung thực,
Để lòng dân luôn vững một nụ cười.
Đừng che giấu những điều cần công khai,
Đừng tô vẽ để đánh lừa sự thật.
Lợi ích đến bằng con đường gian dối,
Sớm muộn rồi cũng phải trả cái giá.
Mỗi đồng thu đều từ bao mồ hôi,
Mỗi đồng chi là niềm tin gửi gắm.
Biết trân trọng từng nguồn tiền chính đáng,
Là giữ gìn danh dự của chính mình.
Người lãnh đạo càng cần lòng minh bạch,
Để cấp dưới thêm vững dạ đồng lòng.
Người kinh doanh càng cần sự chân thật,
Để khách hàng luôn gửi trọn niềm tin.
Minh bạch chẳng làm ai nghèo đi cả,
Mà giúp đời thêm rộng mở tương lai.
Tài sản lớn không chỉ là của cải,
Mà là lòng tin tích góp mỗi ngày.
Khi công khai trở thành điều tự nhiên,
Tham vọng xấu sẽ không còn chỗ đứng.
Khi chính trực trở thành nền văn hóa,
Xã hội sẽ mạnh mẽ bước vươn lên.
Hãy giữ sạch từng con số hôm nay,
Đừng để bụi tham lam làm hoen ố.
Một chữ tín đáng ngàn lần của cải,
Một lương tâm quý hơn mọi bạc vàng.
Mai thế hệ sẽ nhìn vào quá khứ,
Để học điều ngay thẳng của cha ông.
Minh bạch mãi là cây cầu bền vững,
Nối tương lai bằng sự thật và lòng tin.
Bài thơ – Chương 37: Minh bạch trong tài chính
Đồng tiền nhỏ chẳng tự sinh giá trị,
Chỉ sáng ngời khi được giữ ngay ngay.
Minh bạch chính là nền móng bền vững,
Cho niềm tin còn mãi với tháng ngày.
Một con số tưởng như là vô nghĩa,
Lại phản chiếu cả nhân cách con người.
Sổ sách sạch là tấm gương trung thực,
Để lòng dân luôn vững một nụ cười.
Đừng che giấu những điều cần công khai,
Đừng tô vẽ để đánh lừa sự thật.
Lợi ích đến bằng con đường gian dối,
Sớm muộn rồi cũng phải trả cái giá.
Mỗi đồng thu đều từ bao mồ hôi,
Mỗi đồng chi là niềm tin gửi gắm.
Biết trân trọng từng nguồn tiền chính đáng,
Là giữ gìn danh dự của chính mình.
Người lãnh đạo càng cần lòng minh bạch,
Để cấp dưới thêm vững dạ đồng lòng.
Người kinh doanh càng cần sự chân thật,
Để khách hàng luôn gửi trọn niềm tin.
Minh bạch chẳng làm ai nghèo đi cả,
Mà giúp đời thêm rộng mở tương lai.
Tài sản lớn không chỉ là của cải,
Mà là lòng tin tích góp mỗi ngày.
Khi công khai trở thành điều tự nhiên,
Tham vọng xấu sẽ không còn chỗ đứng.
Khi chính trực trở thành nền văn hóa,
Xã hội sẽ mạnh mẽ bước vươn lên.
Hãy giữ sạch từng con số hôm nay,
Đừng để bụi tham lam làm hoen ố.
Một chữ tín đáng ngàn lần của cải,
Một lương tâm quý hơn mọi bạc vàng.
Mai thế hệ sẽ nhìn vào quá khứ,
Để học điều ngay thẳng của cha ông.
Minh bạch mãi là cây cầu bền vững,
Nối tương lai bằng sự thật và lòng tin.
HNI 7/7
Bài thơ – Chương 37: Minh bạch trong tài chính
Đồng tiền nhỏ chẳng tự sinh giá trị,
Chỉ sáng ngời khi được giữ ngay ngay.
Minh bạch chính là nền móng bền vững,
Cho niềm tin còn mãi với tháng ngày.
Một con số tưởng như là vô nghĩa,
Lại phản chiếu cả nhân cách con người.
Sổ sách sạch là tấm gương trung thực,
Để lòng dân luôn vững một nụ cười.
Đừng che giấu những điều cần công khai,
Đừng tô vẽ để đánh lừa sự thật.
Lợi ích đến bằng con đường gian dối,
Sớm muộn rồi cũng phải trả cái giá.
Mỗi đồng thu đều từ bao mồ hôi,
Mỗi đồng chi là niềm tin gửi gắm.
Biết trân trọng từng nguồn tiền chính đáng,
Là giữ gìn danh dự của chính mình.
Người lãnh đạo càng cần lòng minh bạch,
Để cấp dưới thêm vững dạ đồng lòng.
Người kinh doanh càng cần sự chân thật,
Để khách hàng luôn gửi trọn niềm tin.
Minh bạch chẳng làm ai nghèo đi cả,
Mà giúp đời thêm rộng mở tương lai.
Tài sản lớn không chỉ là của cải,
Mà là lòng tin tích góp mỗi ngày.
Khi công khai trở thành điều tự nhiên,
Tham vọng xấu sẽ không còn chỗ đứng.
Khi chính trực trở thành nền văn hóa,
Xã hội sẽ mạnh mẽ bước vươn lên.
Hãy giữ sạch từng con số hôm nay,
Đừng để bụi tham lam làm hoen ố.
Một chữ tín đáng ngàn lần của cải,
Một lương tâm quý hơn mọi bạc vàng.
Mai thế hệ sẽ nhìn vào quá khứ,
Để học điều ngay thẳng của cha ông.
Minh bạch mãi là cây cầu bền vững,
Nối tương lai bằng sự thật và lòng tin.