HNI 8/7
Bài thơ – Chương 6: Đạo đức và trách nhiệm
Đạo đức chẳng ở trên cao,
Mà trong từng việc gửi trao mỗi ngày.
Một lời chân thật thẳng ngay,
Hơn ngàn mỹ ngữ đổi thay lòng người.
Trách nhiệm là ánh mặt trời,
Soi đường chính nghĩa giữa đời gian nan.
Không vì lợi nhỏ trước mắt,
Đánh rơi nhân cách, đánh mất niềm tin.
Người tài rồi cũng lặng im,
Nếu không giữ được trái tim trong lành.
Người bình dị sống chân thành,
Lại gieo hạnh phúc, vun cành tương lai.
Mỗi ngày một việc đúng sai,
Chính là hạt giống ngày mai nở hoa.
Danh vọng chẳng thể đi xa,
Nếu nền đạo đức dần xa cội nguồn.
Có khi chỉ một lời luôn,
Giữ tròn lời hứa còn hơn bạc vàng.
Có khi một bước đàng hoàng,
Đã hơn trăm bước vội vàng mưu sinh.
Sống sao cho vẹn nghĩa tình,
Để khi ngoảnh lại lòng mình bình yên.
Không vì quyền lực, bạc tiền,
Mà quên trách nhiệm thiêng liêng làm người.
Đạo đức như ngọn hải đăng,
Giữa bao giông tố vẫn hằng tỏa soi.
Trách nhiệm là tiếng gọi mời,
Đưa ta vượt khỏi những lời biện minh.
Ai gieo trung thực cho mình,
Sẽ nhận quả ngọt của tình nhân gian.
Ai luôn giữ vững tâm can,
Sẽ xây nền móng vững vàng mai sau.
Đừng chờ đến lúc bạc đầu,
Mới tìm giá trị nhiệm màu lương tâm.
Mỗi ngày sống một chữ tâm,
Là đang góp sức âm thầm dựng xây.
Đất nước mạnh bởi hôm nay,
Có người trách nhiệm, có ngày vẻ vang.
Gia đình hạnh phúc bình an,
Khởi từ đạo đức mỗi trang đời người.
Xin gìn giữ mãi nụ cười,
Gắn cùng trách nhiệm, sáng ngời niềm tin.
Để mai thế hệ vươn mình,
Tự hào tiếp bước hành trình Việt Nam.
HNI 8/7 Bài thơ – Chương 6: Đạo đức và trách nhiệm Đạo đức chẳng ở trên cao, Mà trong từng việc gửi trao mỗi ngày. Một lời chân thật thẳng ngay, Hơn ngàn mỹ ngữ đổi thay lòng người. Trách nhiệm là ánh mặt trời, Soi đường chính nghĩa giữa đời gian nan. Không vì lợi nhỏ trước mắt, Đánh rơi nhân cách, đánh mất niềm tin. Người tài rồi cũng lặng im, Nếu không giữ được trái tim trong lành. Người bình dị sống chân thành, Lại gieo hạnh phúc, vun cành tương lai. Mỗi ngày một việc đúng sai, Chính là hạt giống ngày mai nở hoa. Danh vọng chẳng thể đi xa, Nếu nền đạo đức dần xa cội nguồn. Có khi chỉ một lời luôn, Giữ tròn lời hứa còn hơn bạc vàng. Có khi một bước đàng hoàng, Đã hơn trăm bước vội vàng mưu sinh. Sống sao cho vẹn nghĩa tình, Để khi ngoảnh lại lòng mình bình yên. Không vì quyền lực, bạc tiền, Mà quên trách nhiệm thiêng liêng làm người. Đạo đức như ngọn hải đăng, Giữa bao giông tố vẫn hằng tỏa soi. Trách nhiệm là tiếng gọi mời, Đưa ta vượt khỏi những lời biện minh. Ai gieo trung thực cho mình, Sẽ nhận quả ngọt của tình nhân gian. Ai luôn giữ vững tâm can, Sẽ xây nền móng vững vàng mai sau. Đừng chờ đến lúc bạc đầu, Mới tìm giá trị nhiệm màu lương tâm. Mỗi ngày sống một chữ tâm, Là đang góp sức âm thầm dựng xây. Đất nước mạnh bởi hôm nay, Có người trách nhiệm, có ngày vẻ vang. Gia đình hạnh phúc bình an, Khởi từ đạo đức mỗi trang đời người. Xin gìn giữ mãi nụ cười, Gắn cùng trách nhiệm, sáng ngời niềm tin. Để mai thế hệ vươn mình, Tự hào tiếp bước hành trình Việt Nam.
Like
Love
Sad
9
0 Comments 0 Shares