HNI 10/7
Bài thơ: Chương 38. Lộ trình 20 năm
Hai mươi năm – một hành trình,
Đủ cho đất nước chuyển mình vươn xa.
Từ bao hạt giống hôm qua,
Kết thành rừng lớn, nở hoa yên bình.
Hai mươi năm giữ niềm tin,
Không vì sóng gió mà quên chí bền.
Mỗi người một ngọn lửa lên,
Thắp chung khát vọng dựng nên cơ đồ.
Không mong đường bước dễ vô,
Thành công luôn đợi người lo dựng nền.
Hôm nay gieo hạt vững bền,
Mai sau con cháu đáp đền mùa xuân.
Hai mươi năm dưỡng nghĩa nhân,
Lấy tâm làm gốc, lấy dân làm đầu.
Đạo đức gìn giữ bền lâu,
Là nền móng vững nhịp cầu tương lai.
Hai mươi năm mở cánh tay,
Đón nguồn tri thức khắp ngày năm châu.
Giữ hồn dân tộc bền sâu,
Mà không khép cửa trước màu văn minh.
Hai mươi năm dựng niềm tin,
Khoa học phát triển, công trình vươn cao.
Đồng quê xanh mướt biết bao,
Thành thị hiện đại, tự hào Việt Nam.
Hai mươi năm chẳng chỉ làm
Cho riêng hiện tại huy hoàng hôm nay.
Mà vì thế hệ mai này,
Được trao cơ hội dựng xây cuộc đời.
Để khi ngoảnh lại mỉm cười,
Thấy bao tâm huyết hóa thành mùa xuân.
Triệu người chung một tấm lòng,
Triệu bàn tay dựng non sông vững bền.
Hai mươi năm – chặng đường dài,
Bắt đầu từ những việc ngay hôm nay.
Một lời trung thực thẳng ngay,
Một điều tử tế mỗi ngày trao nhau.
Nếu cùng gìn giữ trước sau,
Tinh thần trách nhiệm, khát khao phụng sự.
Hai mươi năm sẽ viết nên
Một thời phát triển vững bền, vẻ vang.
Xin nguyện đồng sức, đồng lòng,
Đồng tâm gìn giữ non sông muôn đời.
Để mai con cháu mỉm cười,
Tự hào tiếp bước những người đi trước.
Hai mươi năm chẳng là mơ,
Nếu ta dám sống, dám chờ, dám đi.
Bền lòng vun đắp từng ly,
Việt Nam sẽ tỏa rạng vì nhân văn.
Bài thơ: Chương 38. Lộ trình 20 năm
Hai mươi năm – một hành trình,
Đủ cho đất nước chuyển mình vươn xa.
Từ bao hạt giống hôm qua,
Kết thành rừng lớn, nở hoa yên bình.
Hai mươi năm giữ niềm tin,
Không vì sóng gió mà quên chí bền.
Mỗi người một ngọn lửa lên,
Thắp chung khát vọng dựng nên cơ đồ.
Không mong đường bước dễ vô,
Thành công luôn đợi người lo dựng nền.
Hôm nay gieo hạt vững bền,
Mai sau con cháu đáp đền mùa xuân.
Hai mươi năm dưỡng nghĩa nhân,
Lấy tâm làm gốc, lấy dân làm đầu.
Đạo đức gìn giữ bền lâu,
Là nền móng vững nhịp cầu tương lai.
Hai mươi năm mở cánh tay,
Đón nguồn tri thức khắp ngày năm châu.
Giữ hồn dân tộc bền sâu,
Mà không khép cửa trước màu văn minh.
Hai mươi năm dựng niềm tin,
Khoa học phát triển, công trình vươn cao.
Đồng quê xanh mướt biết bao,
Thành thị hiện đại, tự hào Việt Nam.
Hai mươi năm chẳng chỉ làm
Cho riêng hiện tại huy hoàng hôm nay.
Mà vì thế hệ mai này,
Được trao cơ hội dựng xây cuộc đời.
Để khi ngoảnh lại mỉm cười,
Thấy bao tâm huyết hóa thành mùa xuân.
Triệu người chung một tấm lòng,
Triệu bàn tay dựng non sông vững bền.
Hai mươi năm – chặng đường dài,
Bắt đầu từ những việc ngay hôm nay.
Một lời trung thực thẳng ngay,
Một điều tử tế mỗi ngày trao nhau.
Nếu cùng gìn giữ trước sau,
Tinh thần trách nhiệm, khát khao phụng sự.
Hai mươi năm sẽ viết nên
Một thời phát triển vững bền, vẻ vang.
Xin nguyện đồng sức, đồng lòng,
Đồng tâm gìn giữ non sông muôn đời.
Để mai con cháu mỉm cười,
Tự hào tiếp bước những người đi trước.
Hai mươi năm chẳng là mơ,
Nếu ta dám sống, dám chờ, dám đi.
Bền lòng vun đắp từng ly,
Việt Nam sẽ tỏa rạng vì nhân văn.
HNI 10/7
Bài thơ: Chương 38. Lộ trình 20 năm
Hai mươi năm – một hành trình,
Đủ cho đất nước chuyển mình vươn xa.
Từ bao hạt giống hôm qua,
Kết thành rừng lớn, nở hoa yên bình.
Hai mươi năm giữ niềm tin,
Không vì sóng gió mà quên chí bền.
Mỗi người một ngọn lửa lên,
Thắp chung khát vọng dựng nên cơ đồ.
Không mong đường bước dễ vô,
Thành công luôn đợi người lo dựng nền.
Hôm nay gieo hạt vững bền,
Mai sau con cháu đáp đền mùa xuân.
Hai mươi năm dưỡng nghĩa nhân,
Lấy tâm làm gốc, lấy dân làm đầu.
Đạo đức gìn giữ bền lâu,
Là nền móng vững nhịp cầu tương lai.
Hai mươi năm mở cánh tay,
Đón nguồn tri thức khắp ngày năm châu.
Giữ hồn dân tộc bền sâu,
Mà không khép cửa trước màu văn minh.
Hai mươi năm dựng niềm tin,
Khoa học phát triển, công trình vươn cao.
Đồng quê xanh mướt biết bao,
Thành thị hiện đại, tự hào Việt Nam.
Hai mươi năm chẳng chỉ làm
Cho riêng hiện tại huy hoàng hôm nay.
Mà vì thế hệ mai này,
Được trao cơ hội dựng xây cuộc đời.
Để khi ngoảnh lại mỉm cười,
Thấy bao tâm huyết hóa thành mùa xuân.
Triệu người chung một tấm lòng,
Triệu bàn tay dựng non sông vững bền.
Hai mươi năm – chặng đường dài,
Bắt đầu từ những việc ngay hôm nay.
Một lời trung thực thẳng ngay,
Một điều tử tế mỗi ngày trao nhau.
Nếu cùng gìn giữ trước sau,
Tinh thần trách nhiệm, khát khao phụng sự.
Hai mươi năm sẽ viết nên
Một thời phát triển vững bền, vẻ vang.
Xin nguyện đồng sức, đồng lòng,
Đồng tâm gìn giữ non sông muôn đời.
Để mai con cháu mỉm cười,
Tự hào tiếp bước những người đi trước.
Hai mươi năm chẳng là mơ,
Nếu ta dám sống, dám chờ, dám đi.
Bền lòng vun đắp từng ly,
Việt Nam sẽ tỏa rạng vì nhân văn.