HNI 10/7
Bài thơ: Chương 44. Di sản cho thế hệ mai sau
Di sản đâu chỉ bạc vàng,
Hay bao của cải xếp hàng đầy kho.
Điều còn ở lại muôn đời,
Là tâm trong sáng, là lời nghĩa nhân.
Di sản là những bước chân,
Mở đường cho lớp người gần mai sau.
Là bao mồ hôi thấm sâu,
Ươm thành trái ngọt trên màu quê hương.
Di sản là những ngôi trường,
Chắp đôi cánh mộng, dẫn đường tương lai.
Là từng trang sách mở dài,
Thắp lên trí tuệ cho người vươn cao.
Di sản là những nhịp cầu,
Nối liền bờ bãi, nối nhau tấm lòng.
Là tình đoàn kết cộng đồng,
Giúp nhau vượt mọi bão giông cuộc đời.
Di sản là những khoảng trời,
Xanh trong cây lá, sáng ngời dòng sông.
Biển quê còn mãi mênh mông,
Rừng xanh còn mãi nối vòng yêu thương.
Di sản là giữ quê hương,
Giữ hồn dân tộc, giữ đường tổ tiên.
Giữ lòng chính trực, hiền lương,
Giữ tình đất nước thiêng liêng muôn đời.
Di sản là những nụ cười,
Của em thơ nhỏ giữa đời bình yên.
Là người già sống an nhiên,
Là bao mái ấm nối liền yêu thương.
Di sản không đợi phi thường,
Bắt đầu từ việc bình thường hôm nay.
Một lời chân thật trao tay,
Một điều tử tế dựng xây cuộc đời.
Đừng để mai phải ngậm ngùi,
Vì từng cơ hội đã trôi lặng thầm.
Hãy gieo những hạt thiện tâm,
Để mai con cháu âm thầm nở hoa.
Khi ta rời cõi người ta,
Tên còn hay mất cũng là lẽ chung.
Điều còn ở lại vô cùng,
Là bao giá trị đã cùng dựng xây.
Xin cùng gìn giữ từ đây,
Lấy nhân làm gốc, lấy ngay làm nền.
Trao cho thế hệ bước lên,
Một niềm hy vọng vững bền tương lai.
Mai sau con cháu mỉm cười,
Nhớ người đi trước đã vì nước non.
Đó là di sản vuông tròn,
Sống trong lịch sử, sống còn mai sau.
Bài thơ: Chương 44. Di sản cho thế hệ mai sau
Di sản đâu chỉ bạc vàng,
Hay bao của cải xếp hàng đầy kho.
Điều còn ở lại muôn đời,
Là tâm trong sáng, là lời nghĩa nhân.
Di sản là những bước chân,
Mở đường cho lớp người gần mai sau.
Là bao mồ hôi thấm sâu,
Ươm thành trái ngọt trên màu quê hương.
Di sản là những ngôi trường,
Chắp đôi cánh mộng, dẫn đường tương lai.
Là từng trang sách mở dài,
Thắp lên trí tuệ cho người vươn cao.
Di sản là những nhịp cầu,
Nối liền bờ bãi, nối nhau tấm lòng.
Là tình đoàn kết cộng đồng,
Giúp nhau vượt mọi bão giông cuộc đời.
Di sản là những khoảng trời,
Xanh trong cây lá, sáng ngời dòng sông.
Biển quê còn mãi mênh mông,
Rừng xanh còn mãi nối vòng yêu thương.
Di sản là giữ quê hương,
Giữ hồn dân tộc, giữ đường tổ tiên.
Giữ lòng chính trực, hiền lương,
Giữ tình đất nước thiêng liêng muôn đời.
Di sản là những nụ cười,
Của em thơ nhỏ giữa đời bình yên.
Là người già sống an nhiên,
Là bao mái ấm nối liền yêu thương.
Di sản không đợi phi thường,
Bắt đầu từ việc bình thường hôm nay.
Một lời chân thật trao tay,
Một điều tử tế dựng xây cuộc đời.
Đừng để mai phải ngậm ngùi,
Vì từng cơ hội đã trôi lặng thầm.
Hãy gieo những hạt thiện tâm,
Để mai con cháu âm thầm nở hoa.
Khi ta rời cõi người ta,
Tên còn hay mất cũng là lẽ chung.
Điều còn ở lại vô cùng,
Là bao giá trị đã cùng dựng xây.
Xin cùng gìn giữ từ đây,
Lấy nhân làm gốc, lấy ngay làm nền.
Trao cho thế hệ bước lên,
Một niềm hy vọng vững bền tương lai.
Mai sau con cháu mỉm cười,
Nhớ người đi trước đã vì nước non.
Đó là di sản vuông tròn,
Sống trong lịch sử, sống còn mai sau.
HNI 10/7
Bài thơ: Chương 44. Di sản cho thế hệ mai sau
Di sản đâu chỉ bạc vàng,
Hay bao của cải xếp hàng đầy kho.
Điều còn ở lại muôn đời,
Là tâm trong sáng, là lời nghĩa nhân.
Di sản là những bước chân,
Mở đường cho lớp người gần mai sau.
Là bao mồ hôi thấm sâu,
Ươm thành trái ngọt trên màu quê hương.
Di sản là những ngôi trường,
Chắp đôi cánh mộng, dẫn đường tương lai.
Là từng trang sách mở dài,
Thắp lên trí tuệ cho người vươn cao.
Di sản là những nhịp cầu,
Nối liền bờ bãi, nối nhau tấm lòng.
Là tình đoàn kết cộng đồng,
Giúp nhau vượt mọi bão giông cuộc đời.
Di sản là những khoảng trời,
Xanh trong cây lá, sáng ngời dòng sông.
Biển quê còn mãi mênh mông,
Rừng xanh còn mãi nối vòng yêu thương.
Di sản là giữ quê hương,
Giữ hồn dân tộc, giữ đường tổ tiên.
Giữ lòng chính trực, hiền lương,
Giữ tình đất nước thiêng liêng muôn đời.
Di sản là những nụ cười,
Của em thơ nhỏ giữa đời bình yên.
Là người già sống an nhiên,
Là bao mái ấm nối liền yêu thương.
Di sản không đợi phi thường,
Bắt đầu từ việc bình thường hôm nay.
Một lời chân thật trao tay,
Một điều tử tế dựng xây cuộc đời.
Đừng để mai phải ngậm ngùi,
Vì từng cơ hội đã trôi lặng thầm.
Hãy gieo những hạt thiện tâm,
Để mai con cháu âm thầm nở hoa.
Khi ta rời cõi người ta,
Tên còn hay mất cũng là lẽ chung.
Điều còn ở lại vô cùng,
Là bao giá trị đã cùng dựng xây.
Xin cùng gìn giữ từ đây,
Lấy nhân làm gốc, lấy ngay làm nền.
Trao cho thế hệ bước lên,
Một niềm hy vọng vững bền tương lai.
Mai sau con cháu mỉm cười,
Nhớ người đi trước đã vì nước non.
Đó là di sản vuông tròn,
Sống trong lịch sử, sống còn mai sau.