HNI 13/7
BÀI THƠ:
Chương 17. Lòng khiêm tốn
Ngọn tre cúi thấp giữa trời,
Mà gươn thẳng mãi trước đời bão giông.
Người mang trí lớn trong lòng,
Càng cao càng biết mở vòng yêu thương.
Dòng sông lặng lẽ dặm trường,
Chẳng khoe nước rộng, vẫn vương phù sa.
Người khôn chẳng chuộng phô trương,
Âm thầm gieo hạt, mở đường tương lai.
Núi cao đâu cất lời dài,
Biển sâu chẳng kể mình hoài mênh mang.
Bậc hiền giữ dạ đoan trang,
Lấy điều tử tế làm vàng trong tâm.
Có tài xin chớ kiêu căng,
Có quyền xin chớ xem thường mọi người.
Một lời nhã nhặn trao đời,
Có khi quý hơn ngàn lời ngợi ca.
Lúa càng chắc hạt càng sa,
Cành càng sai quả càng đà cúi nghiêng.
Con người nếu biết hạ mình,
Lại càng được quý, được tin lâu bền.
Đường đời muôn nẻo lênh đênh,
Ai không vấp ngã đôi lần mới khôn.
Khiêm nhường chẳng phải yếu hèn,
Mà là sức mạnh vượt trên tự mình.
Biết nghe lời đúng lời minh,
Biết nhận thiếu sót để mình lớn thêm.
Mỗi ngày học một điều hay,
Mỗi ngày sửa một lỗi sai trong lòng.
Đừng vì thắng lợi mà mong
Xem mình hơn hết giữa dòng nhân gian.
Người còn học hỏi không ngừng,
Là người còn mở những tầng trí tuệ.
Khiêm nhường kết nối bốn bề,
Cho lòng thanh thản, cho quê yên bình.
Người gieo sự kính trọng chân tình,
Sẽ nhận yêu mến từ tình người trao.
Vinh quang chẳng ở chỗ cao,
Mà nơi nhân cách dạt dào nghĩa nhân.
Danh thơm chẳng bởi huy chương,
Mà do cách sống khiêm nhường trước sau.
Xin đừng ngẩng mặt quá cao,
Để quên nhìn xuống đồng bào quanh ta.
Biết mình, biết người, bao dung,
Ấy là nền tảng của lòng thành công.
Mai sau dẫu bước đỉnh hồng,
Xin mang khiêm tốn làm vòng hoa tâm.
Để đời còn mãi nhắc rằng:
Người càng vĩ đại, càng gần mọi người.
HNI 13/7 BÀI THƠ: Chương 17. Lòng khiêm tốn Ngọn tre cúi thấp giữa trời, Mà gươn thẳng mãi trước đời bão giông. Người mang trí lớn trong lòng, Càng cao càng biết mở vòng yêu thương. Dòng sông lặng lẽ dặm trường, Chẳng khoe nước rộng, vẫn vương phù sa. Người khôn chẳng chuộng phô trương, Âm thầm gieo hạt, mở đường tương lai. Núi cao đâu cất lời dài, Biển sâu chẳng kể mình hoài mênh mang. Bậc hiền giữ dạ đoan trang, Lấy điều tử tế làm vàng trong tâm. Có tài xin chớ kiêu căng, Có quyền xin chớ xem thường mọi người. Một lời nhã nhặn trao đời, Có khi quý hơn ngàn lời ngợi ca. Lúa càng chắc hạt càng sa, Cành càng sai quả càng đà cúi nghiêng. Con người nếu biết hạ mình, Lại càng được quý, được tin lâu bền. Đường đời muôn nẻo lênh đênh, Ai không vấp ngã đôi lần mới khôn. Khiêm nhường chẳng phải yếu hèn, Mà là sức mạnh vượt trên tự mình. Biết nghe lời đúng lời minh, Biết nhận thiếu sót để mình lớn thêm. Mỗi ngày học một điều hay, Mỗi ngày sửa một lỗi sai trong lòng. Đừng vì thắng lợi mà mong Xem mình hơn hết giữa dòng nhân gian. Người còn học hỏi không ngừng, Là người còn mở những tầng trí tuệ. Khiêm nhường kết nối bốn bề, Cho lòng thanh thản, cho quê yên bình. Người gieo sự kính trọng chân tình, Sẽ nhận yêu mến từ tình người trao. Vinh quang chẳng ở chỗ cao, Mà nơi nhân cách dạt dào nghĩa nhân. Danh thơm chẳng bởi huy chương, Mà do cách sống khiêm nhường trước sau. Xin đừng ngẩng mặt quá cao, Để quên nhìn xuống đồng bào quanh ta. Biết mình, biết người, bao dung, Ấy là nền tảng của lòng thành công. Mai sau dẫu bước đỉnh hồng, Xin mang khiêm tốn làm vòng hoa tâm. Để đời còn mãi nhắc rằng: Người càng vĩ đại, càng gần mọi người.
Love
Like
3
1 Bình luận 0 Chia sẽ