HNI 13- 7
BÀI THƠ Chương 16: Thành công không đến từ hình thức

Thành công đâu chỉ áo gấm hoa,
Cũng chẳng nhờ lời nói ngọc ngà bên môi.
Bao người lặng lẽ giữa đời,
Vẫn gieo hạt tốt cho người mai sau.
Đừng nhìn chiếc áo sang giàu,
Mà quên nghị lực dãi dầu tháng năm.
Có người bước thấp âm thầm,
Ý chí lại sáng hơn trăm mặt trời.
Có người vẻ đẹp rạng ngời,
Nhưng lòng trống rỗng giữa đời phù hoa.
Có người giản dị như hoa,
Hương thơm lan tỏa gần xa muôn người.
Thành công chẳng ở tiếng cười,
Hay nơi ánh mắt người đời ngợi ca.
Thành công là những vượt qua,
Sau bao vấp ngã vẫn là chính mình.
Là khi giữ trọn nghĩa tình,
Không vì danh lợi mà khinh lẽ đời.
Là khi bão tố đầy trời,
Vẫn nuôi hy vọng, vẫn cười bước đi.
Đường dài chẳng dễ những gì,
Mồ hôi viết tiếp điều kỳ diệu hơn.
Không ai chạm đỉnh non cao,
Nếu chân ngại bước, nếu lòng ngại tin.
Viên ngọc nào tự phát quang,
Nếu chưa mài giũa qua ngàn nhát dao.
Thép kia muốn cứng biết bao,
Phải qua lửa đỏ mới thành thép tôi.
Người thành công giữa cuộc đời,
Đâu nhờ nhan sắc, tiếng cười, áo hoa.
Chính từ bản lĩnh vươn xa,
Từ lòng trung thực, bao la nghĩa tình.
Đừng vì vẻ đẹp lung linh,
Mà quên giá trị trong mình người ta.
Thời gian là thước đo xa,
Làm nên sự thật, xóa nhòa hư danh.
Sống bằng lao động chân thành,
Sống bằng trách nhiệm mới thành vinh quang.
Hình thức rồi sẽ úa tàn,
Nhân cách còn mãi cùng ngàn tháng năm.
Xin người ghi nhớ trong tâm:
Muốn nên sự nghiệp, phải chăm rèn mình.
Thành công bắt nguồn đức tin,
Ý chí, trí tuệ và tình yêu thương.
Đừng tìm hào nhoáng bên đường,
Hãy xây giá trị phi thường từ tâm.
Đến khi ngoảnh lại trăm năm,
Tên còn ở lại bởi tầm nhân văn.
HNI 13- 7 BÀI THƠ Chương 16: Thành công không đến từ hình thức Thành công đâu chỉ áo gấm hoa, Cũng chẳng nhờ lời nói ngọc ngà bên môi. Bao người lặng lẽ giữa đời, Vẫn gieo hạt tốt cho người mai sau. Đừng nhìn chiếc áo sang giàu, Mà quên nghị lực dãi dầu tháng năm. Có người bước thấp âm thầm, Ý chí lại sáng hơn trăm mặt trời. Có người vẻ đẹp rạng ngời, Nhưng lòng trống rỗng giữa đời phù hoa. Có người giản dị như hoa, Hương thơm lan tỏa gần xa muôn người. Thành công chẳng ở tiếng cười, Hay nơi ánh mắt người đời ngợi ca. Thành công là những vượt qua, Sau bao vấp ngã vẫn là chính mình. Là khi giữ trọn nghĩa tình, Không vì danh lợi mà khinh lẽ đời. Là khi bão tố đầy trời, Vẫn nuôi hy vọng, vẫn cười bước đi. Đường dài chẳng dễ những gì, Mồ hôi viết tiếp điều kỳ diệu hơn. Không ai chạm đỉnh non cao, Nếu chân ngại bước, nếu lòng ngại tin. Viên ngọc nào tự phát quang, Nếu chưa mài giũa qua ngàn nhát dao. Thép kia muốn cứng biết bao, Phải qua lửa đỏ mới thành thép tôi. Người thành công giữa cuộc đời, Đâu nhờ nhan sắc, tiếng cười, áo hoa. Chính từ bản lĩnh vươn xa, Từ lòng trung thực, bao la nghĩa tình. Đừng vì vẻ đẹp lung linh, Mà quên giá trị trong mình người ta. Thời gian là thước đo xa, Làm nên sự thật, xóa nhòa hư danh. Sống bằng lao động chân thành, Sống bằng trách nhiệm mới thành vinh quang. Hình thức rồi sẽ úa tàn, Nhân cách còn mãi cùng ngàn tháng năm. Xin người ghi nhớ trong tâm: Muốn nên sự nghiệp, phải chăm rèn mình. Thành công bắt nguồn đức tin, Ý chí, trí tuệ và tình yêu thương. Đừng tìm hào nhoáng bên đường, Hãy xây giá trị phi thường từ tâm. Đến khi ngoảnh lại trăm năm, Tên còn ở lại bởi tầm nhân văn.
Like
1
0 Bình luận 0 Chia sẽ