HNI 13/7
BÀI THƠ:Chương 22. Đọc vị giá trị cốt lõi
Giữa đời muôn vạn sắc màu,
Đâu là giá trị bền lâu với người?
Chẳng nơi áo đẹp, môi cười,
Mà trong nhân cách sáng ngời tháng năm.
Đọc người đâu chỉ bằng tâm,
Mà bằng quan sát âm thầm mỗi ngày.
Lời hay rồi cũng gió bay,
Việc làm chân thật mới gây niềm tin.
Giá trị chẳng phải kim tiền,
Cũng không quyền thế nối liền hư danh.
Giá trị là sống chân thành,
Giữ lòng ngay thẳng, giữ tình thủy chung.
Như cây bám rễ giữa rừng,
Dẫu bao mưa gió vẫn không ngả nghiêng.
Con người có một đức hiền,
Sẽ là gốc rễ tạo nên vững bền.
Hãy nhìn lúc họ yếu mềm,
Có còn giữ trọn lời nguyền lương tâm.
Hãy nhìn khi được âm thầm,
Quyền cao, lợi lớn có lầm lối đi?
Hãy nhìn trong lúc gian nguy,
Ai còn nghĩa khí, ai vì mọi người.
Đó là thước đo giữa đời,
Không lời tô vẽ, chẳng lời phô trương.
Giá trị như ánh mặt trời,
Không cần khoe sáng vẫn soi muôn nơi.
Hương hoa chẳng tự ngỏ lời,
Mà người đi qua vẫn ngợi hương lành.
Đừng tìm vẻ đẹp mong manh,
Mà quên cội rễ kết thành nhân tâm.
Điều còn ở lại trăm năm,
Là lòng chính trực âm thầm tỏa hương.
Đọc người bằng cả yêu thương,
Nhưng không đánh mất con đường lý minh.
Biết tin mà vẫn giữ mình,
Biết nghi khi cần để tìm thật chân.
Mỗi người là một mùa xuân,
Mang bao phẩm chất góp phần thế gian.
Biết nhìn giá trị chứa chan,
Là gieo hạt giống bình an cho đời.
Xin đừng xét đoán một người,
Qua điều hào nhoáng nhất thời bên ngoài.
Hãy tìm điều đẹp lâu dài,
Nơi tâm, nơi đức, nơi tài, nơi nhân.
Đọc vị giá trị cốt lõi,
Là nhìn bản chất giữa đời đổi thay.
Để ta sống đẹp mỗi ngày,
Và trao sự thật bằng đầy niềm tin.
HNI 13/7 BÀI THƠ:Chương 22. Đọc vị giá trị cốt lõi Giữa đời muôn vạn sắc màu, Đâu là giá trị bền lâu với người? Chẳng nơi áo đẹp, môi cười, Mà trong nhân cách sáng ngời tháng năm. Đọc người đâu chỉ bằng tâm, Mà bằng quan sát âm thầm mỗi ngày. Lời hay rồi cũng gió bay, Việc làm chân thật mới gây niềm tin. Giá trị chẳng phải kim tiền, Cũng không quyền thế nối liền hư danh. Giá trị là sống chân thành, Giữ lòng ngay thẳng, giữ tình thủy chung. Như cây bám rễ giữa rừng, Dẫu bao mưa gió vẫn không ngả nghiêng. Con người có một đức hiền, Sẽ là gốc rễ tạo nên vững bền. Hãy nhìn lúc họ yếu mềm, Có còn giữ trọn lời nguyền lương tâm. Hãy nhìn khi được âm thầm, Quyền cao, lợi lớn có lầm lối đi? Hãy nhìn trong lúc gian nguy, Ai còn nghĩa khí, ai vì mọi người. Đó là thước đo giữa đời, Không lời tô vẽ, chẳng lời phô trương. Giá trị như ánh mặt trời, Không cần khoe sáng vẫn soi muôn nơi. Hương hoa chẳng tự ngỏ lời, Mà người đi qua vẫn ngợi hương lành. Đừng tìm vẻ đẹp mong manh, Mà quên cội rễ kết thành nhân tâm. Điều còn ở lại trăm năm, Là lòng chính trực âm thầm tỏa hương. Đọc người bằng cả yêu thương, Nhưng không đánh mất con đường lý minh. Biết tin mà vẫn giữ mình, Biết nghi khi cần để tìm thật chân. Mỗi người là một mùa xuân, Mang bao phẩm chất góp phần thế gian. Biết nhìn giá trị chứa chan, Là gieo hạt giống bình an cho đời. Xin đừng xét đoán một người, Qua điều hào nhoáng nhất thời bên ngoài. Hãy tìm điều đẹp lâu dài, Nơi tâm, nơi đức, nơi tài, nơi nhân. Đọc vị giá trị cốt lõi, Là nhìn bản chất giữa đời đổi thay. Để ta sống đẹp mỗi ngày, Và trao sự thật bằng đầy niềm tin.
Like
Wow
2
0 Comments 0 Shares