HNI 13/7
BÀI THƠ:Chương 24. Định kiến trong xã hội
Định kiến như áng mây mờ,
Che đi ánh sáng, phủ bờ nhân tâm.
Bao người lặng lẽ âm thầm,
Mang theo oan trái chỉ vì lời ai.
Chẳng vì xuất thân sang giàu,
Mà nên nhân cách, nên màu tương lai.
Cũng không vì cảnh nghèo nàn,
Mà đời mãi mãi lỡ làng ước mơ.
Có người áo vá đơn sơ,
Tấm lòng rộng mở như bờ đại dương.
Có người gấm vóc phi thường,
Lại quên giữ lấy tình thương trong lòng.
Đừng nhìn màu tóc, màu da,
Đừng xem tuổi tác để mà xét đo.
Mỗi người một cuộc hành trình,
Một niềm hy vọng, một tình yêu riêng.
Đừng vì lời nói đầu tiên,
Mà quên lắng nghe những điều phía sau.
Có khi chỉ một nỗi đau,
Khiến người khép cửa từ lâu trong đời.
Định kiến dựng những bức tường,
Ngăn bao trái tim tìm đường đến nhau.
Cảm thông là chiếc nhịp cầu,
Nối bao khoảng cách, xóa màu cách ngăn.
Hãy nhìn bằng mắt công bằng,
Bằng lòng nhân ái, bằng tâm chân thành.
Đừng để thành kiến vô hình,
Biến người tử tế thành hình xa xôi.
Lịch sử bao thuở đã rồi,
Biết bao oan khuất bởi lời xét đo.
Chỉ vì một chút hồ đồ,
Mà bao số phận chịu nhiều đắng cay.
Nếu ai cũng biết hôm nay,
Mở lòng đón nhận điều hay nơi người.
Thế gian sẽ đẹp hơn nhiều,
Bớt đi hờ hững, bớt điều tổn thương.
Xin gieo hạt giống yêu thương,
Để hoa thấu hiểu nở vườn nhân gian.
Mỗi người một nét vẻ vang,
Đều là giá trị xứng đáng nâng niu.
Đừng mang định kiến quá nhiều,
Kẻo che mất ánh nắng chiều trong tim.
Hãy để sự thật lặng im,
Tự mình cất tiếng chứng minh con người.
Mai sau trên khắp muôn nơi,
Xin trao ánh mắt rạng ngời cảm thông.
Vượt qua định kiến trong lòng,
Là gieo hạnh phúc giữa dòng thời gian.
BÀI THƠ:Chương 24. Định kiến trong xã hội
Định kiến như áng mây mờ,
Che đi ánh sáng, phủ bờ nhân tâm.
Bao người lặng lẽ âm thầm,
Mang theo oan trái chỉ vì lời ai.
Chẳng vì xuất thân sang giàu,
Mà nên nhân cách, nên màu tương lai.
Cũng không vì cảnh nghèo nàn,
Mà đời mãi mãi lỡ làng ước mơ.
Có người áo vá đơn sơ,
Tấm lòng rộng mở như bờ đại dương.
Có người gấm vóc phi thường,
Lại quên giữ lấy tình thương trong lòng.
Đừng nhìn màu tóc, màu da,
Đừng xem tuổi tác để mà xét đo.
Mỗi người một cuộc hành trình,
Một niềm hy vọng, một tình yêu riêng.
Đừng vì lời nói đầu tiên,
Mà quên lắng nghe những điều phía sau.
Có khi chỉ một nỗi đau,
Khiến người khép cửa từ lâu trong đời.
Định kiến dựng những bức tường,
Ngăn bao trái tim tìm đường đến nhau.
Cảm thông là chiếc nhịp cầu,
Nối bao khoảng cách, xóa màu cách ngăn.
Hãy nhìn bằng mắt công bằng,
Bằng lòng nhân ái, bằng tâm chân thành.
Đừng để thành kiến vô hình,
Biến người tử tế thành hình xa xôi.
Lịch sử bao thuở đã rồi,
Biết bao oan khuất bởi lời xét đo.
Chỉ vì một chút hồ đồ,
Mà bao số phận chịu nhiều đắng cay.
Nếu ai cũng biết hôm nay,
Mở lòng đón nhận điều hay nơi người.
Thế gian sẽ đẹp hơn nhiều,
Bớt đi hờ hững, bớt điều tổn thương.
Xin gieo hạt giống yêu thương,
Để hoa thấu hiểu nở vườn nhân gian.
Mỗi người một nét vẻ vang,
Đều là giá trị xứng đáng nâng niu.
Đừng mang định kiến quá nhiều,
Kẻo che mất ánh nắng chiều trong tim.
Hãy để sự thật lặng im,
Tự mình cất tiếng chứng minh con người.
Mai sau trên khắp muôn nơi,
Xin trao ánh mắt rạng ngời cảm thông.
Vượt qua định kiến trong lòng,
Là gieo hạnh phúc giữa dòng thời gian.
HNI 13/7
BÀI THƠ:Chương 24. Định kiến trong xã hội
Định kiến như áng mây mờ,
Che đi ánh sáng, phủ bờ nhân tâm.
Bao người lặng lẽ âm thầm,
Mang theo oan trái chỉ vì lời ai.
Chẳng vì xuất thân sang giàu,
Mà nên nhân cách, nên màu tương lai.
Cũng không vì cảnh nghèo nàn,
Mà đời mãi mãi lỡ làng ước mơ.
Có người áo vá đơn sơ,
Tấm lòng rộng mở như bờ đại dương.
Có người gấm vóc phi thường,
Lại quên giữ lấy tình thương trong lòng.
Đừng nhìn màu tóc, màu da,
Đừng xem tuổi tác để mà xét đo.
Mỗi người một cuộc hành trình,
Một niềm hy vọng, một tình yêu riêng.
Đừng vì lời nói đầu tiên,
Mà quên lắng nghe những điều phía sau.
Có khi chỉ một nỗi đau,
Khiến người khép cửa từ lâu trong đời.
Định kiến dựng những bức tường,
Ngăn bao trái tim tìm đường đến nhau.
Cảm thông là chiếc nhịp cầu,
Nối bao khoảng cách, xóa màu cách ngăn.
Hãy nhìn bằng mắt công bằng,
Bằng lòng nhân ái, bằng tâm chân thành.
Đừng để thành kiến vô hình,
Biến người tử tế thành hình xa xôi.
Lịch sử bao thuở đã rồi,
Biết bao oan khuất bởi lời xét đo.
Chỉ vì một chút hồ đồ,
Mà bao số phận chịu nhiều đắng cay.
Nếu ai cũng biết hôm nay,
Mở lòng đón nhận điều hay nơi người.
Thế gian sẽ đẹp hơn nhiều,
Bớt đi hờ hững, bớt điều tổn thương.
Xin gieo hạt giống yêu thương,
Để hoa thấu hiểu nở vườn nhân gian.
Mỗi người một nét vẻ vang,
Đều là giá trị xứng đáng nâng niu.
Đừng mang định kiến quá nhiều,
Kẻo che mất ánh nắng chiều trong tim.
Hãy để sự thật lặng im,
Tự mình cất tiếng chứng minh con người.
Mai sau trên khắp muôn nơi,
Xin trao ánh mắt rạng ngời cảm thông.
Vượt qua định kiến trong lòng,
Là gieo hạnh phúc giữa dòng thời gian.