HNI 13/7
BÀI THƠ:Chương 25. Giá trị của trải nghiệm
Đời người như những dòng sông,
Qua bao ghềnh thác mới mong tới bờ.
Không ai hiểu hết cuộc đời,
Nếu chưa nếm trải những lời gian nan.
Mỗi lần vấp ngã một lần,
Là thêm bài học nuôi dần tương lai.
Mỗi lần nước mắt rơi dài,
Là thêm nghị lực chẳng phai trong lòng.
Trải nghiệm là ánh bình minh,
Soi đường trí tuệ của mình lớn lên.
Không từ sách vở gọi tên,
Mà từ cuộc sống viết nên mỗi ngày.
Có người thất bại hôm nay,
Để ngày mai biết dựng xây cơ đồ.
Có người lặng lẽ bến bờ,
Vượt bao giông tố mới chờ nắng lên.
Đừng cười ai lúc yếu mềm,
Biết đâu họ sẽ vững bền mai sau.
Đừng vì một phút khổ đau,
Mà quên sức mạnh nhiệm màu niềm tin.
Ngọc kia phải trải mài rèn,
Thép kia phải chịu lửa hồng mới nên.
Con người cũng vậy vững bền,
Nhờ bao thử thách dựng nên bản lĩnh.
Trải nghiệm chẳng chỉ là thành,
Mà còn thất bại hóa thành hành trang.
Đi qua cay đắng cơ hàn,
Mới yêu hạnh phúc, mới càng vị tha.
Đừng nhìn kết quả hôm qua,
Hãy nhìn người ấy vượt qua thế nào.
Giá trị chẳng ở bước đầu,
Mà nơi đứng dậy sau bao ngã quỳ.
Mỗi người một cuộc trường thi,
Không ai giống ai trên lối mình đi.
Điều làm nên nghĩa nhân sinh,
Là biết học hỏi từ nghìn đổi thay.
Trải nghiệm mở rộng đôi tay,
Đón thêm hiểu biết mỗi ngày lớn lên.
Biết người, biết cả chính mình,
Biết yêu cuộc sống chân tình hơn xưa.
Xin đừng sợ những cơn mưa,
Bởi sau giông tố trời vừa sáng trong.
Đường xa dù lắm long đong,
Cũng là cơ hội vun trồng tương lai.
Mai sau ngoảnh lại đường dài,
Điều còn quý nhất chẳng ngoài chính ta.
Bởi bao trải nghiệm đã qua,
Đã thành sức mạnh, đã là niềm tin.
Xin mang trải nghiệm hành trình,
Làm ngọn đèn sáng dẫn mình bước đi.
Để đời dẫu lắm phân ly,
Vẫn gieo hy vọng, vẫn ghi nghĩa tình.
HNI 13/7 BÀI THƠ:Chương 25. Giá trị của trải nghiệm Đời người như những dòng sông, Qua bao ghềnh thác mới mong tới bờ. Không ai hiểu hết cuộc đời, Nếu chưa nếm trải những lời gian nan. Mỗi lần vấp ngã một lần, Là thêm bài học nuôi dần tương lai. Mỗi lần nước mắt rơi dài, Là thêm nghị lực chẳng phai trong lòng. Trải nghiệm là ánh bình minh, Soi đường trí tuệ của mình lớn lên. Không từ sách vở gọi tên, Mà từ cuộc sống viết nên mỗi ngày. Có người thất bại hôm nay, Để ngày mai biết dựng xây cơ đồ. Có người lặng lẽ bến bờ, Vượt bao giông tố mới chờ nắng lên. Đừng cười ai lúc yếu mềm, Biết đâu họ sẽ vững bền mai sau. Đừng vì một phút khổ đau, Mà quên sức mạnh nhiệm màu niềm tin. Ngọc kia phải trải mài rèn, Thép kia phải chịu lửa hồng mới nên. Con người cũng vậy vững bền, Nhờ bao thử thách dựng nên bản lĩnh. Trải nghiệm chẳng chỉ là thành, Mà còn thất bại hóa thành hành trang. Đi qua cay đắng cơ hàn, Mới yêu hạnh phúc, mới càng vị tha. Đừng nhìn kết quả hôm qua, Hãy nhìn người ấy vượt qua thế nào. Giá trị chẳng ở bước đầu, Mà nơi đứng dậy sau bao ngã quỳ. Mỗi người một cuộc trường thi, Không ai giống ai trên lối mình đi. Điều làm nên nghĩa nhân sinh, Là biết học hỏi từ nghìn đổi thay. Trải nghiệm mở rộng đôi tay, Đón thêm hiểu biết mỗi ngày lớn lên. Biết người, biết cả chính mình, Biết yêu cuộc sống chân tình hơn xưa. Xin đừng sợ những cơn mưa, Bởi sau giông tố trời vừa sáng trong. Đường xa dù lắm long đong, Cũng là cơ hội vun trồng tương lai. Mai sau ngoảnh lại đường dài, Điều còn quý nhất chẳng ngoài chính ta. Bởi bao trải nghiệm đã qua, Đã thành sức mạnh, đã là niềm tin. Xin mang trải nghiệm hành trình, Làm ngọn đèn sáng dẫn mình bước đi. Để đời dẫu lắm phân ly, Vẫn gieo hy vọng, vẫn ghi nghĩa tình.
Like
Love
Wow
Sad
4
0 Comments 0 Shares