HNI 13/7
BÀI THƠ:Chương 26. Học cách nhìn đa chiều
Đừng chỉ nhìn một phía
Đừng vội kết luận một điều,
Khi chưa thấu hết bao nhiêu nẻo đời.
Một chiều gió thổi chơi vơi,
Muôn chiều sự thật gọi mời lắng nghe.
Mặt trời rực rỡ trưa hè,
Phía sau vẫn có bóng che âm thầm.
Con người cũng thế trăm năm,
Không ai chỉ sáng, cũng không chỉ mờ.
Có người cười giữa bơ vơ,
Che đi nước mắt từng giờ lặng im.
Có người mạnh mẽ, lặng chìm,
Đêm về ôm lấy nỗi niềm riêng mang.
Một câu chuyện, lắm cung đàn,
Mỗi người kể một âm vang khác nhau.
Nếu chỉ đứng ở phía đầu,
Làm sao thấy được nhịp cầu phía bên?
Muốn tìm chân lý bền bền,
Phải biết lắng nghe, phải biết cảm thông.
Đừng vì định kiến trong lòng,
Mà quên sự thật vẫn không một màu.
Cuộc đời chẳng chỉ trắng, nâu,
Cũng không riêng một sắc màu đúng sai.
Mỗi người, mỗi cảnh, mỗi vai,
Đều mang câu chuyện dài dài phía sau.
Nhìn gần sẽ thấy nỗi đau,
Nhìn xa sẽ thấy nhịp cầu tương lai.
Nhìn bằng lý trí sáng ngời,
Nhìn bằng nhân ái để đời nở hoa.
Học nhìn nhiều hướng bao la,
Để tâm rộng mở như là biển khơi.
Hiểu người, hiểu cả chính tôi,
Hiểu rằng hoàn mỹ chẳng nơi cõi trần.
Đa chiều chẳng phải phân vân,
Mà là biết giữ công bằng trước sau.
Biết cân từng lẽ nông sâu,
Để không hối tiếc vì câu nói mình.
Người khôn chẳng vội luận hình,
Người hiền chẳng vội kết tình hay chê.
Lắng nghe từ mọi bốn bề,
Sẽ tìm chân lý trở về trong tâm.
Mai này dẫu bước âm thầm,
Xin mang theo ánh tri âm giữa đời.
Nhìn người bằng cả nụ cười,
Nhìn đời bằng tấm lòng ngời yêu thương.
Đa chiều mở rộng con đường,
Đưa ta vượt khỏi bức tường hẹp nông.
Khi tim biết sống bao dung,
Mỗi điều nhìn thấy đều cùng lớn lên.
Bởi chân lý chẳng gọi tên,
Cho người chỉ biết đứng bên một chiều.
Muốn đời thấu hiểu bao điều,
Hãy học nhìn rộng – thương yêu – chân thành.
HNI 13/7 BÀI THƠ:Chương 26. Học cách nhìn đa chiều Đừng chỉ nhìn một phía Đừng vội kết luận một điều, Khi chưa thấu hết bao nhiêu nẻo đời. Một chiều gió thổi chơi vơi, Muôn chiều sự thật gọi mời lắng nghe. Mặt trời rực rỡ trưa hè, Phía sau vẫn có bóng che âm thầm. Con người cũng thế trăm năm, Không ai chỉ sáng, cũng không chỉ mờ. Có người cười giữa bơ vơ, Che đi nước mắt từng giờ lặng im. Có người mạnh mẽ, lặng chìm, Đêm về ôm lấy nỗi niềm riêng mang. Một câu chuyện, lắm cung đàn, Mỗi người kể một âm vang khác nhau. Nếu chỉ đứng ở phía đầu, Làm sao thấy được nhịp cầu phía bên? Muốn tìm chân lý bền bền, Phải biết lắng nghe, phải biết cảm thông. Đừng vì định kiến trong lòng, Mà quên sự thật vẫn không một màu. Cuộc đời chẳng chỉ trắng, nâu, Cũng không riêng một sắc màu đúng sai. Mỗi người, mỗi cảnh, mỗi vai, Đều mang câu chuyện dài dài phía sau. Nhìn gần sẽ thấy nỗi đau, Nhìn xa sẽ thấy nhịp cầu tương lai. Nhìn bằng lý trí sáng ngời, Nhìn bằng nhân ái để đời nở hoa. Học nhìn nhiều hướng bao la, Để tâm rộng mở như là biển khơi. Hiểu người, hiểu cả chính tôi, Hiểu rằng hoàn mỹ chẳng nơi cõi trần. Đa chiều chẳng phải phân vân, Mà là biết giữ công bằng trước sau. Biết cân từng lẽ nông sâu, Để không hối tiếc vì câu nói mình. Người khôn chẳng vội luận hình, Người hiền chẳng vội kết tình hay chê. Lắng nghe từ mọi bốn bề, Sẽ tìm chân lý trở về trong tâm. Mai này dẫu bước âm thầm, Xin mang theo ánh tri âm giữa đời. Nhìn người bằng cả nụ cười, Nhìn đời bằng tấm lòng ngời yêu thương. Đa chiều mở rộng con đường, Đưa ta vượt khỏi bức tường hẹp nông. Khi tim biết sống bao dung, Mỗi điều nhìn thấy đều cùng lớn lên. Bởi chân lý chẳng gọi tên, Cho người chỉ biết đứng bên một chiều. Muốn đời thấu hiểu bao điều, Hãy học nhìn rộng – thương yêu – chân thành.
Love
Like
3
0 Bình luận 0 Chia sẽ