HNI 14/7
Bài thơ – Chương 45: Kết luận – Giá trị thật sẽ luôn được thời gian chứng minh
GIÁ TRỊ THẬT SẼ LUÔN ĐƯỢC THỜI GIAN CHỨNG MINH
Khép lại trang sách, không khép lại,
Hành trình gieo hạt giữa nhân gian.
Mỗi người là một trang lịch sử,
Viết bằng nhân nghĩa, bởi thời gian.
Đừng đánh giá người qua cái vỏ,
Lời xưa vẫn sáng tựa trăng rằm.
Bề ngoài chỉ là điều thoáng chốc,
Giá trị bền lâu ở chữ Tâm.
Có những đóa hoa nở rất sớm,
Rồi chóng tàn theo gió vô tình.
Có những cây âm thầm bén rễ,
Lại xanh bền suốt cả hành trình.
Thời gian chẳng thiên vị một ai,
Là vị quan công chính nhất đời.
Điều chân thật sẽ luôn tỏa sáng,
Điều giả dối rồi cũng rụng rơi.
Đừng vì được mất mà thay đổi,
Đừng vì hơn thua đánh mất mình.
Hãy giữ nhân cách làm nền móng,
Giữ lòng ngay thẳng giữa nhân sinh.
Chữ Tín là cầu nối muôn người,
Chữ Tâm là ánh lửa không vơi.
Chữ Trí soi đường qua giông bão,
Chữ Nhân làm đẹp khắp muôn nơi.
Nếu mỗi người gieo điều tử tế,
Mỗi ngày thêm một việc nghĩa ân.
Thì xã hội sẽ thêm tươi đẹp,
Đất nước thêm hạnh phúc, thanh bình.
Giá trị chẳng cần lời ca ngợi,
Cũng không cần ánh đèn vinh quang.
Giá trị sống trong từng hành động,
Và lớn dần theo mỗi tháng năm.
Mai này tóc có pha màu bạc,
Nhìn lại đường đời đã đi qua.
Điều đáng tự hào không danh lợi,
Mà là sống trọn nghĩa bao la.
Xin gửi lại niềm tin cho bạn,
Hãy bước đi bằng trái tim lành.
Tin vào điều thiện, vào chân lý,
Tin vào sức mạnh của chân thành.
Dẫu cuộc đời đổi thay muôn hướng,
Dẫu thời gian lặng lẽ trôi qua.
Điều còn ở lại cùng năm tháng,
Là tình người, đạo nghĩa thiết tha.
Khép lại sách, mở ra cuộc sống,
Để mỗi ngày là một mùa xuân.
Sống bằng giá trị, bằng nhân cách,
Để thời gian chứng thực chính mình.
Và nếu mai sau còn ai hỏi:
"Điều gì quý nhất ở con người?"
Xin mỉm cười đáp bằng hành động:
"Giá trị thật sẽ sáng muôn đời."
HNI 14/7 Bài thơ – Chương 45: Kết luận – Giá trị thật sẽ luôn được thời gian chứng minh GIÁ TRỊ THẬT SẼ LUÔN ĐƯỢC THỜI GIAN CHỨNG MINH Khép lại trang sách, không khép lại, Hành trình gieo hạt giữa nhân gian. Mỗi người là một trang lịch sử, Viết bằng nhân nghĩa, bởi thời gian. Đừng đánh giá người qua cái vỏ, Lời xưa vẫn sáng tựa trăng rằm. Bề ngoài chỉ là điều thoáng chốc, Giá trị bền lâu ở chữ Tâm. Có những đóa hoa nở rất sớm, Rồi chóng tàn theo gió vô tình. Có những cây âm thầm bén rễ, Lại xanh bền suốt cả hành trình. Thời gian chẳng thiên vị một ai, Là vị quan công chính nhất đời. Điều chân thật sẽ luôn tỏa sáng, Điều giả dối rồi cũng rụng rơi. Đừng vì được mất mà thay đổi, Đừng vì hơn thua đánh mất mình. Hãy giữ nhân cách làm nền móng, Giữ lòng ngay thẳng giữa nhân sinh. Chữ Tín là cầu nối muôn người, Chữ Tâm là ánh lửa không vơi. Chữ Trí soi đường qua giông bão, Chữ Nhân làm đẹp khắp muôn nơi. Nếu mỗi người gieo điều tử tế, Mỗi ngày thêm một việc nghĩa ân. Thì xã hội sẽ thêm tươi đẹp, Đất nước thêm hạnh phúc, thanh bình. Giá trị chẳng cần lời ca ngợi, Cũng không cần ánh đèn vinh quang. Giá trị sống trong từng hành động, Và lớn dần theo mỗi tháng năm. Mai này tóc có pha màu bạc, Nhìn lại đường đời đã đi qua. Điều đáng tự hào không danh lợi, Mà là sống trọn nghĩa bao la. Xin gửi lại niềm tin cho bạn, Hãy bước đi bằng trái tim lành. Tin vào điều thiện, vào chân lý, Tin vào sức mạnh của chân thành. Dẫu cuộc đời đổi thay muôn hướng, Dẫu thời gian lặng lẽ trôi qua. Điều còn ở lại cùng năm tháng, Là tình người, đạo nghĩa thiết tha. Khép lại sách, mở ra cuộc sống, Để mỗi ngày là một mùa xuân. Sống bằng giá trị, bằng nhân cách, Để thời gian chứng thực chính mình. Và nếu mai sau còn ai hỏi: "Điều gì quý nhất ở con người?" Xin mỉm cười đáp bằng hành động: "Giá trị thật sẽ sáng muôn đời."
Like
Love
9
1 Comments 0 Shares