HNI 14-7
Bài thơ Chương 31: LÃNH ĐẠO BẰNG GIÁ TRỊ

Lãnh đạo đâu chỉ đứng trên cao,
Ra lệnh muôn người phải cúi chào.
Lãnh đạo là người gieo hy vọng,
Thắp niềm tin sáng giữa gian lao.
Giá trị không nằm nơi quyền lực,
Mà ở tấm lòng biết sẻ chia.
Một lời chân thật, ngàn người mến,
Một việc nghĩa nhân, vạn nẻo về.
Người dẫn đường bằng tâm ngay thẳng,
Không lấy lợi danh đổi lẽ công.
Giữ tròn chữ tín qua năm tháng,
Để lại niềm tin giữa cộng đồng.
Lãnh đạo biết nghe hơn biết nói,
Biết nhận phần sai, nhận trách mình.
Khiêm nhường trước mọi lời góp ý,
Để lòng nhân ái mãi lung linh.
Người biết trọng người hơn trọng của,
Lấy tài, lấy đức để dùng người.
Không vì thân cận mà thiên vị,
Công bằng soi sáng mọi cuộc đời.
Giữa lúc phong ba và thử thách,
Giữ tâm bình tĩnh chẳng nao lòng.
Bởi gốc của người làm lãnh đạo,
Là niềm chính trực vững như đồng.
Giá trị không cần lời tô vẽ,
Thời gian sẽ lặng lẽ minh oan.
Cây cao nhờ gốc bền sâu đất,
Người lớn nhờ tâm sáng ngập tràn.
Một tổ chức muốn luôn hưng thịnh,
Không thể xây trên sự dối lừa.
Mà xây bằng chữ Tâm bền vững,
Bằng tình người đẹp tự ngàn xưa.
Lãnh đạo truyền niềm tin thế hệ,
Trao khát vọng lớn đến mai sau.
Không chỉ dựng nên bao thành tựu,
Mà dựng lòng người đẹp bền lâu.
Xin giữ giá trị làm ngọn lửa,
Soi đường qua mọi nẻo nhân gian.
Bởi người lãnh đạo chân chính nhất,
Là người truyền được đức và tâm.
Để mỗi bước chân đều ý nghĩa,
Mỗi quyết định đều hướng vì dân.
Để khi ngoảnh lại trong năm tháng,
Còn vang hai chữ đẹp: "Lòng Dân."
HNI 14-7 Bài thơ Chương 31: LÃNH ĐẠO BẰNG GIÁ TRỊ Lãnh đạo đâu chỉ đứng trên cao, Ra lệnh muôn người phải cúi chào. Lãnh đạo là người gieo hy vọng, Thắp niềm tin sáng giữa gian lao. Giá trị không nằm nơi quyền lực, Mà ở tấm lòng biết sẻ chia. Một lời chân thật, ngàn người mến, Một việc nghĩa nhân, vạn nẻo về. Người dẫn đường bằng tâm ngay thẳng, Không lấy lợi danh đổi lẽ công. Giữ tròn chữ tín qua năm tháng, Để lại niềm tin giữa cộng đồng. Lãnh đạo biết nghe hơn biết nói, Biết nhận phần sai, nhận trách mình. Khiêm nhường trước mọi lời góp ý, Để lòng nhân ái mãi lung linh. Người biết trọng người hơn trọng của, Lấy tài, lấy đức để dùng người. Không vì thân cận mà thiên vị, Công bằng soi sáng mọi cuộc đời. Giữa lúc phong ba và thử thách, Giữ tâm bình tĩnh chẳng nao lòng. Bởi gốc của người làm lãnh đạo, Là niềm chính trực vững như đồng. Giá trị không cần lời tô vẽ, Thời gian sẽ lặng lẽ minh oan. Cây cao nhờ gốc bền sâu đất, Người lớn nhờ tâm sáng ngập tràn. Một tổ chức muốn luôn hưng thịnh, Không thể xây trên sự dối lừa. Mà xây bằng chữ Tâm bền vững, Bằng tình người đẹp tự ngàn xưa. Lãnh đạo truyền niềm tin thế hệ, Trao khát vọng lớn đến mai sau. Không chỉ dựng nên bao thành tựu, Mà dựng lòng người đẹp bền lâu. Xin giữ giá trị làm ngọn lửa, Soi đường qua mọi nẻo nhân gian. Bởi người lãnh đạo chân chính nhất, Là người truyền được đức và tâm. Để mỗi bước chân đều ý nghĩa, Mỗi quyết định đều hướng vì dân. Để khi ngoảnh lại trong năm tháng, Còn vang hai chữ đẹp: "Lòng Dân."
Like
Love
Angry
9
22 Comments 0 Shares