HNI 16/7
Bài thơ:Chương 10. Giá trị của tri thức
Tri thức là ngọn đuốc soi đường,
Xóa màn tăm tối giữa đêm trường.
Mở ra cánh cửa ngàn chân lý,
Dẫn bước con người đến viễn phương.
Võ học cao sâu nhờ học hỏi,
Đạo đời bền vững bởi khiêm nhường.
Biết nhiều chẳng để khoe tài trí,
Mà để giúp đời, dựng quê hương.
Sách xưa lưu giữ bao tinh túy,
Lời hiền kết tụ tựa trầm hương.
Mỗi trang mở rộng tầm suy tưởng,
Mỗi ý vun bồi một lý tưởng.
Tri thức chẳng phân người giàu khó,
Ai chuyên cần học cũng phi thường.
Hôm nay gieo hạt bằng chăm chỉ,
Ngày mai gặt quả của yêu thương.
Người có trí không ngừng tiến bước,
Luôn xem học hỏi là con đường.
Càng cao càng biết mình còn thiếu,
Càng hiểu càng thêm đức khiêm nhường.
Kho báu lớn không nằm vàng ngọc,
Mà ở tâm hồn với văn chương.
Kiến văn kết hợp cùng hành động,
Sẽ thành sức mạnh giữa phong sương.
Tri thức đi cùng lòng chính trực,
Mới thành ánh sáng của muôn phương.
Có tài mà thiếu nền đạo đức,
Khó xây hạnh phúc, khó quê hương.
Mai sau hậu thế còn ghi nhớ,
Người gieo tri thức tựa gieo hương.
Một đời học hỏi không ngơi nghỉ,
Để lại mùa xuân cho thế thường.
Xin giữ trong tim niềm ham học,
Đừng để thời gian trôi tầm thường.
Tri thức chính là nguồn sức mạnh,
Nâng người vươn tới đỉnh vinh quang.
HNI 16/7 Bài thơ:Chương 10. Giá trị của tri thức Tri thức là ngọn đuốc soi đường, Xóa màn tăm tối giữa đêm trường. Mở ra cánh cửa ngàn chân lý, Dẫn bước con người đến viễn phương. Võ học cao sâu nhờ học hỏi, Đạo đời bền vững bởi khiêm nhường. Biết nhiều chẳng để khoe tài trí, Mà để giúp đời, dựng quê hương. Sách xưa lưu giữ bao tinh túy, Lời hiền kết tụ tựa trầm hương. Mỗi trang mở rộng tầm suy tưởng, Mỗi ý vun bồi một lý tưởng. Tri thức chẳng phân người giàu khó, Ai chuyên cần học cũng phi thường. Hôm nay gieo hạt bằng chăm chỉ, Ngày mai gặt quả của yêu thương. Người có trí không ngừng tiến bước, Luôn xem học hỏi là con đường. Càng cao càng biết mình còn thiếu, Càng hiểu càng thêm đức khiêm nhường. Kho báu lớn không nằm vàng ngọc, Mà ở tâm hồn với văn chương. Kiến văn kết hợp cùng hành động, Sẽ thành sức mạnh giữa phong sương. Tri thức đi cùng lòng chính trực, Mới thành ánh sáng của muôn phương. Có tài mà thiếu nền đạo đức, Khó xây hạnh phúc, khó quê hương. Mai sau hậu thế còn ghi nhớ, Người gieo tri thức tựa gieo hương. Một đời học hỏi không ngơi nghỉ, Để lại mùa xuân cho thế thường. Xin giữ trong tim niềm ham học, Đừng để thời gian trôi tầm thường. Tri thức chính là nguồn sức mạnh, Nâng người vươn tới đỉnh vinh quang.
Like
Love
5
0 Comments 0 Shares