HNI 17/7
Bài thơ – Chương 29: Trách nhiệm với cộng đồng
Con người sinh giữa cuộc đời,
Đâu riêng cho bản thân mình mà thôi.
Sống là sẻ nửa niềm vui,
Chung tay gánh vác những người khó khăn.
Một cây chẳng thể thành rừng,
Muôn người góp sức tạo từng mùa xuân.
Từ lòng nhân ái ân cần,
Cộng đồng bền vững, muôn phần đẹp tươi.
Đừng quay lưng trước cuộc đời,
Khi còn đâu đó bao người gian nan.
Một lời động viên dịu dàng,
Một bàn tay đỡ cũng mang hy vọng.
Cho đi chẳng hề mất còn,
Yêu thương sẽ nhận muôn vàn yêu thương.
Mỗi việc tốt giữa đời thường,
Là viên gạch dựng con đường tương lai.
Hãy cùng gìn giữ hôm nay,
Dòng sông xanh biếc, hàng cây ven đường.
Giữ gìn môi trường quê hương,
Là gìn giữ cả tình thương giống nòi.
Biết sống trung thực với đời,
Biết tôn pháp luật, biết lời nghĩa nhân.
Chung tay xây dựng tinh thần,
Để quê hương mãi muôn phần bình yên.
Đừng chờ người khác đi lên,
Chính ta hãy bước trước tiên bằng lòng.
Một ngọn nến nhỏ sáng trong,
Cũng làm tan bớt đêm đông lạnh lùng.
Trách nhiệm chẳng ở lời hay,
Mà trong hành động mỗi ngày ta làm.
Từ điều nhỏ nhất âm thầm,
Cũng làm cuộc sống thêm phần tốt hơn.
Mai sau nhìn lại quê hương,
Tự hào vì đã góp đường dựng xây.
Mỗi người một việc hôm nay,
Sẽ thành sức mạnh của ngày mai sau.
Xin mang nhân ái làm đầu,
Lấy tình đoàn kết bắc cầu yêu thương.
Trách nhiệm với cả cộng đồng,
Là nền hạnh phúc, là nguồn vinh quang.
Bài thơ – Chương 29: Trách nhiệm với cộng đồng
Con người sinh giữa cuộc đời,
Đâu riêng cho bản thân mình mà thôi.
Sống là sẻ nửa niềm vui,
Chung tay gánh vác những người khó khăn.
Một cây chẳng thể thành rừng,
Muôn người góp sức tạo từng mùa xuân.
Từ lòng nhân ái ân cần,
Cộng đồng bền vững, muôn phần đẹp tươi.
Đừng quay lưng trước cuộc đời,
Khi còn đâu đó bao người gian nan.
Một lời động viên dịu dàng,
Một bàn tay đỡ cũng mang hy vọng.
Cho đi chẳng hề mất còn,
Yêu thương sẽ nhận muôn vàn yêu thương.
Mỗi việc tốt giữa đời thường,
Là viên gạch dựng con đường tương lai.
Hãy cùng gìn giữ hôm nay,
Dòng sông xanh biếc, hàng cây ven đường.
Giữ gìn môi trường quê hương,
Là gìn giữ cả tình thương giống nòi.
Biết sống trung thực với đời,
Biết tôn pháp luật, biết lời nghĩa nhân.
Chung tay xây dựng tinh thần,
Để quê hương mãi muôn phần bình yên.
Đừng chờ người khác đi lên,
Chính ta hãy bước trước tiên bằng lòng.
Một ngọn nến nhỏ sáng trong,
Cũng làm tan bớt đêm đông lạnh lùng.
Trách nhiệm chẳng ở lời hay,
Mà trong hành động mỗi ngày ta làm.
Từ điều nhỏ nhất âm thầm,
Cũng làm cuộc sống thêm phần tốt hơn.
Mai sau nhìn lại quê hương,
Tự hào vì đã góp đường dựng xây.
Mỗi người một việc hôm nay,
Sẽ thành sức mạnh của ngày mai sau.
Xin mang nhân ái làm đầu,
Lấy tình đoàn kết bắc cầu yêu thương.
Trách nhiệm với cả cộng đồng,
Là nền hạnh phúc, là nguồn vinh quang.
HNI 17/7
Bài thơ – Chương 29: Trách nhiệm với cộng đồng
Con người sinh giữa cuộc đời,
Đâu riêng cho bản thân mình mà thôi.
Sống là sẻ nửa niềm vui,
Chung tay gánh vác những người khó khăn.
Một cây chẳng thể thành rừng,
Muôn người góp sức tạo từng mùa xuân.
Từ lòng nhân ái ân cần,
Cộng đồng bền vững, muôn phần đẹp tươi.
Đừng quay lưng trước cuộc đời,
Khi còn đâu đó bao người gian nan.
Một lời động viên dịu dàng,
Một bàn tay đỡ cũng mang hy vọng.
Cho đi chẳng hề mất còn,
Yêu thương sẽ nhận muôn vàn yêu thương.
Mỗi việc tốt giữa đời thường,
Là viên gạch dựng con đường tương lai.
Hãy cùng gìn giữ hôm nay,
Dòng sông xanh biếc, hàng cây ven đường.
Giữ gìn môi trường quê hương,
Là gìn giữ cả tình thương giống nòi.
Biết sống trung thực với đời,
Biết tôn pháp luật, biết lời nghĩa nhân.
Chung tay xây dựng tinh thần,
Để quê hương mãi muôn phần bình yên.
Đừng chờ người khác đi lên,
Chính ta hãy bước trước tiên bằng lòng.
Một ngọn nến nhỏ sáng trong,
Cũng làm tan bớt đêm đông lạnh lùng.
Trách nhiệm chẳng ở lời hay,
Mà trong hành động mỗi ngày ta làm.
Từ điều nhỏ nhất âm thầm,
Cũng làm cuộc sống thêm phần tốt hơn.
Mai sau nhìn lại quê hương,
Tự hào vì đã góp đường dựng xây.
Mỗi người một việc hôm nay,
Sẽ thành sức mạnh của ngày mai sau.
Xin mang nhân ái làm đầu,
Lấy tình đoàn kết bắc cầu yêu thương.
Trách nhiệm với cả cộng đồng,
Là nền hạnh phúc, là nguồn vinh quang.