HNI 27/8: Bài thơ chương 16
Dám đi con đường không ai đi
(Lê Đình Hải)
Có những lối mòn người ta chen chúc,
Dễ dãi, an toàn, chẳng mấy ai lạc bước.
Nhưng trái tim tôi không chịu ngủ yên,
Khát vọng gọi tên, đòi một hành trình riêng.
Con đường trước mặt đầy gai và gió,
Chẳng có dấu chân, chẳng ánh đèn soi tỏ.
Một mình tôi bước, bóng đổ thật dài,
Mỗi nhịp tim rơi xuống vực thẳm mênh mông.

Người đời bảo tôi liều lĩnh, dại khờ,
Sao không chọn đường bằng phẳng như bao người khác?
Nhưng tôi hiểu – nếu cứ đi theo số đông,
Thì cả đời này chỉ là chiếc bóng mờ trôi dạt.

Tôi chọn con đường không ai dám bước,
Bởi ở đó mới tìm thấy chính tôi.
Không có rào cản nào trói buộc,
Chỉ có tự do thắp lửa cho đời.

Gian nan chẳng phải kẻ thù,
Mà chính là ngọn lửa thử vàng ý chí.
Mỗi vết sẹo, mỗi lần gục ngã,
Lại dựng dậy trong tôi một sức mạnh phi thường.

Dám đi con đường không ai đi,
Là dám gieo hạt giống vào đất hoang cằn cỗi.
Ngày mai, có thể sẽ mọc lên rừng xanh,
Cho những thế hệ sau bước vào nở nụ cười.

Tôi đi, không vì mình mà thôi,
Mà vì chứng minh: con người có thể khác.
Chẳng cần phải sống theo lối quen lập lại,
Chúng ta sinh ra để mở lối vào ngày mai.

Vậy nên, nếu có một ngày bạn lạc lối,
Hãy nhớ có kẻ từng đi trên cát hoang vu.
Dấu chân đơn độc sẽ hóa thành con đường,
Cho muôn người sau bước tới – tự do.
HNI 27/8: 📕Bài thơ chương 16 Dám đi con đường không ai đi (Lê Đình Hải) Có những lối mòn người ta chen chúc, Dễ dãi, an toàn, chẳng mấy ai lạc bước. Nhưng trái tim tôi không chịu ngủ yên, Khát vọng gọi tên, đòi một hành trình riêng. Con đường trước mặt đầy gai và gió, Chẳng có dấu chân, chẳng ánh đèn soi tỏ. Một mình tôi bước, bóng đổ thật dài, Mỗi nhịp tim rơi xuống vực thẳm mênh mông. Người đời bảo tôi liều lĩnh, dại khờ, Sao không chọn đường bằng phẳng như bao người khác? Nhưng tôi hiểu – nếu cứ đi theo số đông, Thì cả đời này chỉ là chiếc bóng mờ trôi dạt. Tôi chọn con đường không ai dám bước, Bởi ở đó mới tìm thấy chính tôi. Không có rào cản nào trói buộc, Chỉ có tự do thắp lửa cho đời. Gian nan chẳng phải kẻ thù, Mà chính là ngọn lửa thử vàng ý chí. Mỗi vết sẹo, mỗi lần gục ngã, Lại dựng dậy trong tôi một sức mạnh phi thường. Dám đi con đường không ai đi, Là dám gieo hạt giống vào đất hoang cằn cỗi. Ngày mai, có thể sẽ mọc lên rừng xanh, Cho những thế hệ sau bước vào nở nụ cười. Tôi đi, không vì mình mà thôi, Mà vì chứng minh: con người có thể khác. Chẳng cần phải sống theo lối quen lập lại, Chúng ta sinh ra để mở lối vào ngày mai. Vậy nên, nếu có một ngày bạn lạc lối, Hãy nhớ có kẻ từng đi trên cát hoang vu. Dấu chân đơn độc sẽ hóa thành con đường, Cho muôn người sau bước tới – tự do.
Love
Like
Wow
19
11 Bình luận 0 Chia sẽ