HNI 20/8- BÀI HÁT CHƯƠNG 1
Khởi Nguồn Tôn Trọng"
(Lời: Henry Le – Lê Đình Hải)
Verse 1
Có khi ta nhìn nhau bằng ánh mắt nghi ngờ,
Có khi lời nói vô tình thành mũi dao cắt sâu.
Trong tâm hồn, mầm khinh thường lặng lẽ lớn lên,
Từ nỗi sợ, từ ích kỷ, từ khoảng cách vô hình.
Chorus
Nhưng nếu ta dừng lại, lắng nghe một nhịp tim,
Thấy trong người đối diện cũng run rẩy như mình.
Khởi nguồn của khinh thường là thiếu đi thấu hiểu,
Khởi đầu của tình thương là học cách tôn trọng nhau.
Verse 2
Kẻ mạnh cười chê kẻ yếu – tưởng mình cao quý,
Người giàu khinh thường người nghèo – tưởng mình sáng soi.
Nhưng mọi kiêu hãnh chỉ là lớp khói mong manh,
Rốt cuộc con người đều khát khao được yêu thương.
Chorus
Nhưng nếu ta dừng lại, lắng nghe một nhịp tim,
Thấy trong người đối diện cũng run rẩy như mình.
Khởi nguồn của khinh thường là thiếu đi thấu hiểu,
Khởi đầu của tình thương là học cách tôn trọng nhau.
Bridge
Tôn trọng không phải lời nói,
Mà là trái tim biết cúi mình.
Tôn trọng không phải sự nhường nhịn,
Mà là nhìn thấy giá trị nơi người khác.
Ta khinh thường – vì ta sợ hãi,
Ta chế giễu – vì ta thiếu niềm tin.
Nhưng chỉ cần mở mắt ra,
Thế giới này là một tấm gương… phản chiếu chính ta.
Verse 3
Tôn trọng là nhịp cầu nối những linh hồn xa lạ,
Là ánh sáng thắp lên từ những trái tim yếu mềm.
Tôn trọng biến khác biệt thành hòa điệu chung,
Biến xung đột thành bài học để cùng nhau lớn lên.
Chorus (Mạnh mẽ hơn)
Hãy cùng nhau dừng lại, lắng nghe một nhịp tim,
Thấy trong người đối diện cũng run rẩy như mình.
Khởi nguồn của khinh thường là bóng tối trong lòng,
Khởi đầu của nhân loại – là học cách tôn trọng nhau.
Outro
Khi ta biết tôn trọng,
Khinh thường sẽ tan biến.
Khi ta học tôn trọng,
Nhân loại sẽ tái sinh.
Một thế giới khởi nguồn từ tôn trọng,
Một tương lai bừng sáng từ trái tim con người.
Khởi Nguồn Tôn Trọng"
(Lời: Henry Le – Lê Đình Hải)
Verse 1
Có khi ta nhìn nhau bằng ánh mắt nghi ngờ,
Có khi lời nói vô tình thành mũi dao cắt sâu.
Trong tâm hồn, mầm khinh thường lặng lẽ lớn lên,
Từ nỗi sợ, từ ích kỷ, từ khoảng cách vô hình.
Chorus
Nhưng nếu ta dừng lại, lắng nghe một nhịp tim,
Thấy trong người đối diện cũng run rẩy như mình.
Khởi nguồn của khinh thường là thiếu đi thấu hiểu,
Khởi đầu của tình thương là học cách tôn trọng nhau.
Verse 2
Kẻ mạnh cười chê kẻ yếu – tưởng mình cao quý,
Người giàu khinh thường người nghèo – tưởng mình sáng soi.
Nhưng mọi kiêu hãnh chỉ là lớp khói mong manh,
Rốt cuộc con người đều khát khao được yêu thương.
Chorus
Nhưng nếu ta dừng lại, lắng nghe một nhịp tim,
Thấy trong người đối diện cũng run rẩy như mình.
Khởi nguồn của khinh thường là thiếu đi thấu hiểu,
Khởi đầu của tình thương là học cách tôn trọng nhau.
Bridge
Tôn trọng không phải lời nói,
Mà là trái tim biết cúi mình.
Tôn trọng không phải sự nhường nhịn,
Mà là nhìn thấy giá trị nơi người khác.
Ta khinh thường – vì ta sợ hãi,
Ta chế giễu – vì ta thiếu niềm tin.
Nhưng chỉ cần mở mắt ra,
Thế giới này là một tấm gương… phản chiếu chính ta.
Verse 3
Tôn trọng là nhịp cầu nối những linh hồn xa lạ,
Là ánh sáng thắp lên từ những trái tim yếu mềm.
Tôn trọng biến khác biệt thành hòa điệu chung,
Biến xung đột thành bài học để cùng nhau lớn lên.
Chorus (Mạnh mẽ hơn)
Hãy cùng nhau dừng lại, lắng nghe một nhịp tim,
Thấy trong người đối diện cũng run rẩy như mình.
Khởi nguồn của khinh thường là bóng tối trong lòng,
Khởi đầu của nhân loại – là học cách tôn trọng nhau.
Outro
Khi ta biết tôn trọng,
Khinh thường sẽ tan biến.
Khi ta học tôn trọng,
Nhân loại sẽ tái sinh.
Một thế giới khởi nguồn từ tôn trọng,
Một tương lai bừng sáng từ trái tim con người.
HNI 20/8-🎵 BÀI HÁT CHƯƠNG 1
🎤Khởi Nguồn Tôn Trọng"
(Lời: Henry Le – Lê Đình Hải)
Verse 1
Có khi ta nhìn nhau bằng ánh mắt nghi ngờ,
Có khi lời nói vô tình thành mũi dao cắt sâu.
Trong tâm hồn, mầm khinh thường lặng lẽ lớn lên,
Từ nỗi sợ, từ ích kỷ, từ khoảng cách vô hình.
Chorus
Nhưng nếu ta dừng lại, lắng nghe một nhịp tim,
Thấy trong người đối diện cũng run rẩy như mình.
Khởi nguồn của khinh thường là thiếu đi thấu hiểu,
Khởi đầu của tình thương là học cách tôn trọng nhau.
Verse 2
Kẻ mạnh cười chê kẻ yếu – tưởng mình cao quý,
Người giàu khinh thường người nghèo – tưởng mình sáng soi.
Nhưng mọi kiêu hãnh chỉ là lớp khói mong manh,
Rốt cuộc con người đều khát khao được yêu thương.
Chorus
Nhưng nếu ta dừng lại, lắng nghe một nhịp tim,
Thấy trong người đối diện cũng run rẩy như mình.
Khởi nguồn của khinh thường là thiếu đi thấu hiểu,
Khởi đầu của tình thương là học cách tôn trọng nhau.
Bridge
Tôn trọng không phải lời nói,
Mà là trái tim biết cúi mình.
Tôn trọng không phải sự nhường nhịn,
Mà là nhìn thấy giá trị nơi người khác.
Ta khinh thường – vì ta sợ hãi,
Ta chế giễu – vì ta thiếu niềm tin.
Nhưng chỉ cần mở mắt ra,
Thế giới này là một tấm gương… phản chiếu chính ta.
Verse 3
Tôn trọng là nhịp cầu nối những linh hồn xa lạ,
Là ánh sáng thắp lên từ những trái tim yếu mềm.
Tôn trọng biến khác biệt thành hòa điệu chung,
Biến xung đột thành bài học để cùng nhau lớn lên.
Chorus (Mạnh mẽ hơn)
Hãy cùng nhau dừng lại, lắng nghe một nhịp tim,
Thấy trong người đối diện cũng run rẩy như mình.
Khởi nguồn của khinh thường là bóng tối trong lòng,
Khởi đầu của nhân loại – là học cách tôn trọng nhau.
Outro
Khi ta biết tôn trọng,
Khinh thường sẽ tan biến.
Khi ta học tôn trọng,
Nhân loại sẽ tái sinh.
Một thế giới khởi nguồn từ tôn trọng,
Một tương lai bừng sáng từ trái tim con người.