HNI 2/9 - Bài thơ dài – Chương 16. Không ai có thể cho bạn sự công nhận ngoài bạn – Lê Đình Hải

Anh đứng giữa phố đông người,
Nghe bao tiếng khen, bao lời chê,
Có kẻ vỗ tay thật hả hê,
Có kẻ ngoảnh đi như chẳng biết.
Anh chợt hiểu:
Mọi ánh mắt đều chỉ thoáng qua,
Tựa cơn gió chạm bờ vai xa lạ.
Cái còn lại,
Chính là nhịp tim mình vang trong lồng ngực,
Là ngọn lửa âm ỉ cháy không cần ai thổi bùng.

Người đời có thể phủ nhận công sức của anh,
Có thể cướp lấy chiến công, bẻ cong sự thật.
Nhưng không ai có thể chối bỏ,
Giây phút anh đã vượt qua chính mình,
Bằng mồ hôi, bằng nước mắt,
Bằng niềm tin không ai dập tắt.
Có khi anh quỵ ngã,
Có khi anh bị dẫm đạp trong im lặng.
Người ta cười trên thất bại của anh,
Người ta bảo: “Anh chẳng là gì cả.”
Nhưng chỉ có anh biết:
Mỗi vết thương hôm nay
Sẽ thành chứng nhân cho ngày mai rực sáng.
Anh không cần chờ một bàn tay vỗ,
Một tấm huy chương treo giữa khán đài.
Vì sự công nhận vĩ đại nhất
Không đến từ đám đông ồn ào,
Mà từ đôi mắt anh nhìn vào gương,
Thấy một con người không bỏ cuộc,
Thấy một kẻ dám đi tới tận cùng.
Từng bước nhỏ bé
Cũng đáng được khắc vào tim,
Từng giọt mồ hôi
Cũng là ngọc ngà của nghị lực.
Đừng tìm kiếm sự chấp thuận ngoài kia,
Bởi có ngày anh sẽ nhận ra:
Cả thế giới có thể quay lưng,
Nhưng nếu chính anh đứng thẳng
Thì vũ trụ vẫn nghiêng mình cúi chào.
Anh là người duy nhất biết rõ
Những đêm dài không ngủ,
Những trang sách anh lật đến mòn,
Những giờ phút bão giông,
Chỉ còn tiếng tim gõ nhịp kiên cường.
Không một ai,
Dù thân thương hay xa lạ,
Có thể trao cho anh chiếc chìa khóa mở cửa linh hồn.
Anh chính là thợ rèn,
Chính là chủ nhân,
Chính là người công nhận
Giá trị của chính mình.

Ngày nào đó,
Có thể người đời vỗ tay,
Có thể người đời cúi chào,
Nhưng đó chỉ là dư âm ngoài cửa.
Thứ thật sự giữ anh đứng hiên ngang,
Chính là niềm tin anh đã trao cho bản thân từ thuở bắt đầu.
Hãy tự vẽ vòng nguyệt quế cho mình,
Hãy tự viết khúc khải hoàn cho bước chân,
Vì vinh quang không ở ngoài kia,
Vinh quang nằm trong trái tim biết tự công nhận mình.
Anh là ngọn núi tự khẳng định giữa trời.
Anh là dòng sông tự chứng minh sức chảy.
Anh là vì sao chẳng cần ai đặt tên,
Vẫn rực rỡ trong màn đêm vô tận.
HNI 2/9 - 📕Bài thơ dài – Chương 16. Không ai có thể cho bạn sự công nhận ngoài bạn – Lê Đình Hải Anh đứng giữa phố đông người, Nghe bao tiếng khen, bao lời chê, Có kẻ vỗ tay thật hả hê, Có kẻ ngoảnh đi như chẳng biết. Anh chợt hiểu: Mọi ánh mắt đều chỉ thoáng qua, Tựa cơn gió chạm bờ vai xa lạ. Cái còn lại, Chính là nhịp tim mình vang trong lồng ngực, Là ngọn lửa âm ỉ cháy không cần ai thổi bùng. Người đời có thể phủ nhận công sức của anh, Có thể cướp lấy chiến công, bẻ cong sự thật. Nhưng không ai có thể chối bỏ, Giây phút anh đã vượt qua chính mình, Bằng mồ hôi, bằng nước mắt, Bằng niềm tin không ai dập tắt. Có khi anh quỵ ngã, Có khi anh bị dẫm đạp trong im lặng. Người ta cười trên thất bại của anh, Người ta bảo: “Anh chẳng là gì cả.” Nhưng chỉ có anh biết: Mỗi vết thương hôm nay Sẽ thành chứng nhân cho ngày mai rực sáng. Anh không cần chờ một bàn tay vỗ, Một tấm huy chương treo giữa khán đài. Vì sự công nhận vĩ đại nhất Không đến từ đám đông ồn ào, Mà từ đôi mắt anh nhìn vào gương, Thấy một con người không bỏ cuộc, Thấy một kẻ dám đi tới tận cùng. Từng bước nhỏ bé Cũng đáng được khắc vào tim, Từng giọt mồ hôi Cũng là ngọc ngà của nghị lực. Đừng tìm kiếm sự chấp thuận ngoài kia, Bởi có ngày anh sẽ nhận ra: Cả thế giới có thể quay lưng, Nhưng nếu chính anh đứng thẳng Thì vũ trụ vẫn nghiêng mình cúi chào. Anh là người duy nhất biết rõ Những đêm dài không ngủ, Những trang sách anh lật đến mòn, Những giờ phút bão giông, Chỉ còn tiếng tim gõ nhịp kiên cường. Không một ai, Dù thân thương hay xa lạ, Có thể trao cho anh chiếc chìa khóa mở cửa linh hồn. Anh chính là thợ rèn, Chính là chủ nhân, Chính là người công nhận Giá trị của chính mình. Ngày nào đó, Có thể người đời vỗ tay, Có thể người đời cúi chào, Nhưng đó chỉ là dư âm ngoài cửa. Thứ thật sự giữ anh đứng hiên ngang, Chính là niềm tin anh đã trao cho bản thân từ thuở bắt đầu. Hãy tự vẽ vòng nguyệt quế cho mình, Hãy tự viết khúc khải hoàn cho bước chân, Vì vinh quang không ở ngoài kia, Vinh quang nằm trong trái tim biết tự công nhận mình. Anh là ngọn núi tự khẳng định giữa trời. Anh là dòng sông tự chứng minh sức chảy. Anh là vì sao chẳng cần ai đặt tên, Vẫn rực rỡ trong màn đêm vô tận.
Love
Like
Haha
18
5 Comments 0 Shares