HNI 3/9- Bài thơ – Chương 19
Sai lầm là chứng chỉ của sự trưởng thành
Henry Le – Lê Đình Hải

Sai lầm đâu phải vết nhơ,
Mà là dấu mốc để ta nên người.
Mỗi lần ngã xuống chơi vơi,
Chính là một nhịp để đời vươn cao.
Sai lầm dạy cách ngọt ngào,
Sau cơn cay đắng biết bao ân tình.
Sai lầm là chiếc gương xinh,
Phản chiếu sự thật, luyện mình kiên cương.

Ai chưa vấp ngã dọc đường,
Ai chưa từng khóc, ai thường chưa đau?
Người khôn không tránh nỗi sầu,
Người khôn học cách đứng sau vươn mình.

Sai lầm như bản nhạc tình,
Nốt trầm xen lẫn âm thanh sáng ngời.
Có sai mới thấy lòng người,
Có đau mới biết nụ cười quý bao.

Người ta hay sợ ngã nhào,
Nhưng không ngã, khó biết nào vững chân.
Sai lầm chính tựa dấu ấn,
Khắc vào ký ức muôn lần khôn ngoan.

Trẻ thơ tập bước lon ton,
Ngã bao lần mới chạy tròn sân chơi.
Người lớn đi giữa cuộc đời,
Chẳng qua cũng học như thời ấu thơ.

Sai lầm chẳng phải bến mơ,
Nhưng là cây cầu để ta băng qua.
Mỗi lần ngã chính là ta,
Đang dần trưởng thành, đang hòa nhịp tim.

Người hèn sợ hãi im lìm,
Người dũng cảm chọn đi tìm ngày mai.
Dám sai, dám sửa, dám thay,
Đó là hạt giống dựng xây tâm hồn.

Sai lầm chẳng giết linh hồn,
Nó rèn thép cứng trong cơn lửa hồng.
Sai lầm là ánh cầu vồng,
Sau mưa mới hiện sắc hồng rực tươi.

Đừng than trách kiếp con người,
Sai lầm chính đã giúp đời trưởng sinh.
Một lần vấp, biết thương mình,
Một lần ngã, biết thương tình nhân gian.

Sai lầm là tấm bằng vàng,
Chứng chỉ thành công dâng tràn mai sau.
Không sai thì chẳng biết đâu,
Con đường trưởng thành vốn màu gian nan.

Vậy nên hãy nhớ nhẹ nhàng:
Sai lầm không phải bẽ bàng, xấu xa.
Sai lầm chỉ nói cùng ta:
Ngươi đang học cách lớn ra mỗi ngày.

Ai kia đứng thẳng vai gầy,
Là người đã trải bao ngày vấp ngã.
Không ai trưởng thành xa hoa,
Nếu không từng biết mặn mà sai lầm.

Nâng niu từng phút thăng trầm,
Cảm ơn cả những sai lầm đã qua.
Vì nhờ chúng, chính là ta,
Một con người mới, thật thà, vững tin.
HNI 3/9- 📕Bài thơ – Chương 19 Sai lầm là chứng chỉ của sự trưởng thành Henry Le – Lê Đình Hải Sai lầm đâu phải vết nhơ, Mà là dấu mốc để ta nên người. Mỗi lần ngã xuống chơi vơi, Chính là một nhịp để đời vươn cao. Sai lầm dạy cách ngọt ngào, Sau cơn cay đắng biết bao ân tình. Sai lầm là chiếc gương xinh, Phản chiếu sự thật, luyện mình kiên cương. Ai chưa vấp ngã dọc đường, Ai chưa từng khóc, ai thường chưa đau? Người khôn không tránh nỗi sầu, Người khôn học cách đứng sau vươn mình. Sai lầm như bản nhạc tình, Nốt trầm xen lẫn âm thanh sáng ngời. Có sai mới thấy lòng người, Có đau mới biết nụ cười quý bao. Người ta hay sợ ngã nhào, Nhưng không ngã, khó biết nào vững chân. Sai lầm chính tựa dấu ấn, Khắc vào ký ức muôn lần khôn ngoan. Trẻ thơ tập bước lon ton, Ngã bao lần mới chạy tròn sân chơi. Người lớn đi giữa cuộc đời, Chẳng qua cũng học như thời ấu thơ. Sai lầm chẳng phải bến mơ, Nhưng là cây cầu để ta băng qua. Mỗi lần ngã chính là ta, Đang dần trưởng thành, đang hòa nhịp tim. Người hèn sợ hãi im lìm, Người dũng cảm chọn đi tìm ngày mai. Dám sai, dám sửa, dám thay, Đó là hạt giống dựng xây tâm hồn. Sai lầm chẳng giết linh hồn, Nó rèn thép cứng trong cơn lửa hồng. Sai lầm là ánh cầu vồng, Sau mưa mới hiện sắc hồng rực tươi. Đừng than trách kiếp con người, Sai lầm chính đã giúp đời trưởng sinh. Một lần vấp, biết thương mình, Một lần ngã, biết thương tình nhân gian. Sai lầm là tấm bằng vàng, Chứng chỉ thành công dâng tràn mai sau. Không sai thì chẳng biết đâu, Con đường trưởng thành vốn màu gian nan. Vậy nên hãy nhớ nhẹ nhàng: Sai lầm không phải bẽ bàng, xấu xa. Sai lầm chỉ nói cùng ta: Ngươi đang học cách lớn ra mỗi ngày. Ai kia đứng thẳng vai gầy, Là người đã trải bao ngày vấp ngã. Không ai trưởng thành xa hoa, Nếu không từng biết mặn mà sai lầm. Nâng niu từng phút thăng trầm, Cảm ơn cả những sai lầm đã qua. Vì nhờ chúng, chính là ta, Một con người mới, thật thà, vững tin.
Love
Like
Haha
6
0 Comments 0 Shares