HNI 3/9 - Bài thơ - Chương 20
“Coi thường bản thân là tự sát tinh thần” – Lê Đình Hải

Đêm tối phủ xuống đôi mi,
Một tiếng thở dài vọng lại từ chính mình.
Có những giọt lệ vô hình,
Chảy qua tâm trí, làm linh hồn run rẩy.
Người ta thường sợ dao găm,
Sợ đạn súng, sợ bão giông, sợ ngục tù.
Nhưng kẻ giết ta âm thầm,
Chính là ý nghĩ: “Ta chẳng là gì…”

Mỗi lần tự nhủ “ta nhỏ bé”,
Là một nhát dao cắt vào trái tim.
Mỗi lần tự khinh, tự nén im,
Là ta tự đốt đi ngọn lửa sống.

Coi thường bản thân – cái chết không mồ,
Không khói hương, chẳng tiếng trống tiễn đưa.
Nó âm ỉ giết từng thớ da thịt,
Giết khát vọng, giết cả giấc mơ xưa.

Người ơi, hãy tỉnh!
Đừng tự chôn vùi mình dưới lớp tro tàn.
Bởi chính ngươi là ngọn núi hiên ngang,
Chỉ vì ngươi quên nhìn vào đỉnh cao vời vợi.

Không có ai sinh ra vô nghĩa,
Không có ai chỉ để làm bóng mờ.
Mỗi người là một vũ trụ bất ngờ,
Mang một sứ mệnh mà thế gian không lặp lại.

Đừng để lời chê bai thành xiềng xích,
Đừng để so sánh thành nhà tù.
Khi ngươi cúi đầu, ngươi đánh mất thiên thu,
Khi ngươi tự rẻ, ngươi bẻ gãy đôi cánh.

Hãy đứng thẳng!
Hãy nhìn thẳng vào gương, vào mắt chính mình.
Dẫu thất bại, dẫu đường đời nghiêng ngả,
Ngươi vẫn đáng – vì ngươi là chính ngươi.

Tự trọng – đó là hơi thở,
Là máu nóng nuôi sống từng tế bào.
Mất nó rồi, ngươi thành chiếc xác hao,
Vẫn còn sống nhưng hồn thì đã chết.

Người yêu đời bắt đầu từ tự yêu mình,
Người vượt núi bắt đầu từ đôi chân tin cậy.
Người chinh phục vũ trụ bao la ấy,
Trước hết thắng trận chiến trong tim.

Hãy nhớ:
Một cây non biết vươn lên mặt trời,
Một giọt nước biết reo cùng biển cả,
Một hạt cát biết sáng lấp lánh bầu trời.
Thì ngươi – chẳng lẽ lại không?

Coi thường bản thân là tự sát tinh thần,
Nhưng tin vào bản thân – là hồi sinh vĩnh cửu.
Hãy cất tiếng hát thay cho nỗi buồn,
Hãy nhen ngọn lửa thay cho bóng tối.

Đứng dậy đi, người bạn của tôi,
Hãy bước đi như chưa từng gục ngã.
Bởi khi ngươi trân trọng chính ngươi,
Thế giới này cũng sẽ cúi đầu mà trân trọng.
HNI 3/9 - 📕Bài thơ - Chương 20 “Coi thường bản thân là tự sát tinh thần” – Lê Đình Hải Đêm tối phủ xuống đôi mi, Một tiếng thở dài vọng lại từ chính mình. Có những giọt lệ vô hình, Chảy qua tâm trí, làm linh hồn run rẩy. Người ta thường sợ dao găm, Sợ đạn súng, sợ bão giông, sợ ngục tù. Nhưng kẻ giết ta âm thầm, Chính là ý nghĩ: “Ta chẳng là gì…” Mỗi lần tự nhủ “ta nhỏ bé”, Là một nhát dao cắt vào trái tim. Mỗi lần tự khinh, tự nén im, Là ta tự đốt đi ngọn lửa sống. Coi thường bản thân – cái chết không mồ, Không khói hương, chẳng tiếng trống tiễn đưa. Nó âm ỉ giết từng thớ da thịt, Giết khát vọng, giết cả giấc mơ xưa. Người ơi, hãy tỉnh! Đừng tự chôn vùi mình dưới lớp tro tàn. Bởi chính ngươi là ngọn núi hiên ngang, Chỉ vì ngươi quên nhìn vào đỉnh cao vời vợi. Không có ai sinh ra vô nghĩa, Không có ai chỉ để làm bóng mờ. Mỗi người là một vũ trụ bất ngờ, Mang một sứ mệnh mà thế gian không lặp lại. Đừng để lời chê bai thành xiềng xích, Đừng để so sánh thành nhà tù. Khi ngươi cúi đầu, ngươi đánh mất thiên thu, Khi ngươi tự rẻ, ngươi bẻ gãy đôi cánh. Hãy đứng thẳng! Hãy nhìn thẳng vào gương, vào mắt chính mình. Dẫu thất bại, dẫu đường đời nghiêng ngả, Ngươi vẫn đáng – vì ngươi là chính ngươi. Tự trọng – đó là hơi thở, Là máu nóng nuôi sống từng tế bào. Mất nó rồi, ngươi thành chiếc xác hao, Vẫn còn sống nhưng hồn thì đã chết. Người yêu đời bắt đầu từ tự yêu mình, Người vượt núi bắt đầu từ đôi chân tin cậy. Người chinh phục vũ trụ bao la ấy, Trước hết thắng trận chiến trong tim. Hãy nhớ: Một cây non biết vươn lên mặt trời, Một giọt nước biết reo cùng biển cả, Một hạt cát biết sáng lấp lánh bầu trời. Thì ngươi – chẳng lẽ lại không? Coi thường bản thân là tự sát tinh thần, Nhưng tin vào bản thân – là hồi sinh vĩnh cửu. Hãy cất tiếng hát thay cho nỗi buồn, Hãy nhen ngọn lửa thay cho bóng tối. Đứng dậy đi, người bạn của tôi, Hãy bước đi như chưa từng gục ngã. Bởi khi ngươi trân trọng chính ngươi, Thế giới này cũng sẽ cúi đầu mà trân trọng.
Love
Like
Wow
Angry
9
2 Comments 0 Shares