HNI 4/9 - Bài thơ cho Chương 27
Trong tình yêu – không ai đáng bị hạ thấp
Henry Le
Trong tình yêu – chẳng ai là kẻ dưới,
Cũng chẳng ai là đỉnh núi ngạo nghễ soi,
Hai tâm hồn, hai ngọn lửa sáng ngời,
Đến với nhau vì khát khao đồng điệu.
Tình yêu không phải sợi xích buộc xiềng,
Càng không phải ngai vàng để kẻ mạnh bước lên,
Người yêu không là kẻ hầu, kẻ dưới,
Mà là bạn đồng hành, là ánh sáng song đôi.

Ai dám nói tình yêu là chinh phục?
Là thắng – thua, là chiếm hữu, sở quyền?
Khi thật ra, chỉ có một điều hiển nhiên:
Yêu là trao, là nâng niu, là trân trọng.

Nếu một người quỳ xuống trong nước mắt,
Người kia không được đứng cao để cười,
Vì khoảnh khắc ấy, trái tim rạn nứt rồi,
Yêu hóa thành nỗi đau, chứ không còn diệu kỳ.

Trong tình yêu – không có ai bé nhỏ,
Không có ai phải sống kiếp thấp hèn,
Cả hai đều là vũ trụ vô biên,
Mở ra vì nhau, chứ không để áp đặt.

Người phụ nữ, không phải bóng sau lưng,
Người đàn ông, chẳng phải kẻ ban ơn,
Họ là hai cánh chim bay trong trời rộng,
Mỗi nhịp đập nâng nhau, không đè xuống một bên.

Hãy nhìn vào mắt nhau như gương sáng,
Thấy mình trong đó, thấy cả nhân gian,
Thấy được yêu không làm ta mất mát,
Mà làm ta trọn vẹn hơn, giàu có hơn muôn phần.

Tình yêu – không phải chỗ để so đo,
Không phải thước đo hơn – kém, mạnh – yếu,
Tình yêu – chính là nơi duy nhất thật nhiều
Bình đẳng, dịu dàng, và tự do tuyệt đối.

Nếu ta yêu mà thấy mình bị hạ thấp,
Đó không phải tình yêu, đó là xiềng gông,
Hãy bước ra, và tìm một cõi lòng
Biết trân trọng, biết nâng ta lên trời rộng.

Trong tình yêu – ai cũng xứng đáng được ngước nhìn,
Được chạm tới như hoa trong nắng sớm,
Không cúi đầu, không van xin, không khép nép,
Chỉ nắm tay, tự do, và ngẩng cao.

Bởi vì yêu – chính là dâng hiến,
Không để mình bị rút cạn, hao mòn,
Mà để cả hai cùng lớn, cùng tròn,
Như mặt trời, mặt trăng, soi nhau mãi mãi.

Thế nên, xin nhớ một điều bất biến:
Trong tình yêu – không ai đáng bị hạ thấp,
Cả hai đều là thiên thần, là giọt mật,
Của nhân gian, của cõi đời vô tận này.
HNI 4/9 - 📕Bài thơ cho Chương 27 Trong tình yêu – không ai đáng bị hạ thấp Henry Le Trong tình yêu – chẳng ai là kẻ dưới, Cũng chẳng ai là đỉnh núi ngạo nghễ soi, Hai tâm hồn, hai ngọn lửa sáng ngời, Đến với nhau vì khát khao đồng điệu. Tình yêu không phải sợi xích buộc xiềng, Càng không phải ngai vàng để kẻ mạnh bước lên, Người yêu không là kẻ hầu, kẻ dưới, Mà là bạn đồng hành, là ánh sáng song đôi. Ai dám nói tình yêu là chinh phục? Là thắng – thua, là chiếm hữu, sở quyền? Khi thật ra, chỉ có một điều hiển nhiên: Yêu là trao, là nâng niu, là trân trọng. Nếu một người quỳ xuống trong nước mắt, Người kia không được đứng cao để cười, Vì khoảnh khắc ấy, trái tim rạn nứt rồi, Yêu hóa thành nỗi đau, chứ không còn diệu kỳ. Trong tình yêu – không có ai bé nhỏ, Không có ai phải sống kiếp thấp hèn, Cả hai đều là vũ trụ vô biên, Mở ra vì nhau, chứ không để áp đặt. Người phụ nữ, không phải bóng sau lưng, Người đàn ông, chẳng phải kẻ ban ơn, Họ là hai cánh chim bay trong trời rộng, Mỗi nhịp đập nâng nhau, không đè xuống một bên. Hãy nhìn vào mắt nhau như gương sáng, Thấy mình trong đó, thấy cả nhân gian, Thấy được yêu không làm ta mất mát, Mà làm ta trọn vẹn hơn, giàu có hơn muôn phần. Tình yêu – không phải chỗ để so đo, Không phải thước đo hơn – kém, mạnh – yếu, Tình yêu – chính là nơi duy nhất thật nhiều Bình đẳng, dịu dàng, và tự do tuyệt đối. Nếu ta yêu mà thấy mình bị hạ thấp, Đó không phải tình yêu, đó là xiềng gông, Hãy bước ra, và tìm một cõi lòng Biết trân trọng, biết nâng ta lên trời rộng. Trong tình yêu – ai cũng xứng đáng được ngước nhìn, Được chạm tới như hoa trong nắng sớm, Không cúi đầu, không van xin, không khép nép, Chỉ nắm tay, tự do, và ngẩng cao. Bởi vì yêu – chính là dâng hiến, Không để mình bị rút cạn, hao mòn, Mà để cả hai cùng lớn, cùng tròn, Như mặt trời, mặt trăng, soi nhau mãi mãi. Thế nên, xin nhớ một điều bất biến: Trong tình yêu – không ai đáng bị hạ thấp, Cả hai đều là thiên thần, là giọt mật, Của nhân gian, của cõi đời vô tận này.
Love
Like
Wow
14
0 Comments 0 Shares