HNI 4/9- Bài thơ Chương 28
Trong cộng đồng – một cá nhân cũng có thể tạo nên thay đổi - Lê Đình Hải

Giữa biển người mênh mông chan hòa,
Một giọt nhỏ cũng dấy lên làn sóng.
Một hạt mầm, trong im lặng nở ra,
Có thể thành rừng xanh bạt ngàn vĩnh cửu.
Ai nói một người thì quá nhỏ bé,
Giữa vũ trụ bao la, tiếng có ai nghe?
Nhưng chính từ tiếng thì thầm le lói,
Có ngày hóa thành lời kêu gọi vang xa.

Trong cộng đồng, một ngọn nến sáng,
Xua bóng tối cho vạn ngọn nến bừng.
Một bàn tay giơ lên mạnh mẽ,
Khiến ngàn vạn tay khác cùng vươn cao.

Hãy nhớ:
Lửa không cần cả rừng để cháy,
Chỉ cần một tàn than khơi nguồn.
Sóng chẳng cần biển cả tràn đầy,
Một cơn gió cũng làm dậy sóng.

Một con én không làm nên mùa xuân,
Nhưng cánh én khởi đầu hy vọng.
Một giọt sương chẳng làm thành dòng sông,
Nhưng khởi dòng chảy về muôn ngả.

Trong cộng đồng, khi trái tim sáng rực,
Thì ánh nhìn sẽ lây lan thành sức mạnh.
Một người đứng lên, triệu người cùng tiến bước,
Một ý tưởng, hóa cả thời đại đổi thay.

Bạn có thể là tia chớp bất ngờ,
Xé màn đêm, cho nhân loại nhìn thấy.
Bạn có thể là hạt cát nhỏ nhoi,
Nhưng thêm vào xây núi non hùng vĩ.

Đừng sợ hãi mình chỉ là “một”,
Trong cộng đồng, “một” chính là mầm.
Một mầm gieo đúng đất, đúng thời,
Có thể nở thành cánh đồng lúa bát ngát.

Một nụ cười, cũng làm tan nỗi buồn,
Một cái nắm tay, cũng nối gần xa lạ.
Một câu nói chân thành,
Cũng chạm được tim người đang tuyệt vọng.

Đừng khinh thường bản thân bé nhỏ,
Đừng nghĩ rằng tiếng nói bị vùi lấp.
Bởi cộng đồng không khởi đầu từ đám đông,
Mà từ một trái tim dám yêu thương trước.

Một cá nhân – khi mang lòng chính nghĩa,
Chẳng còn lẻ loi, chẳng còn đơn độc.
Bởi cộng đồng sẽ nhìn, sẽ nghe,
Và cùng bạn viết nên chương mới.

Hãy tin:
Trong cộng đồng, một cá nhân có thể làm thay đổi,
Như tia sáng xuyên màn đêm dày đặc.
Như hạt giống làm đất khô hồi sinh,
Như tiếng chuông lay tỉnh muôn người đang ngủ.

Và bạn, chính là người ấy hôm nay,
Nếu dám bước lên, thắp sáng niềm tin.
Nếu dám gieo một hạt mầm hy vọng,
Cả cộng đồng sẽ cùng nhau trổ hoa.
HNI 4/9- 📕Bài thơ Chương 28 Trong cộng đồng – một cá nhân cũng có thể tạo nên thay đổi - Lê Đình Hải Giữa biển người mênh mông chan hòa, Một giọt nhỏ cũng dấy lên làn sóng. Một hạt mầm, trong im lặng nở ra, Có thể thành rừng xanh bạt ngàn vĩnh cửu. Ai nói một người thì quá nhỏ bé, Giữa vũ trụ bao la, tiếng có ai nghe? Nhưng chính từ tiếng thì thầm le lói, Có ngày hóa thành lời kêu gọi vang xa. Trong cộng đồng, một ngọn nến sáng, Xua bóng tối cho vạn ngọn nến bừng. Một bàn tay giơ lên mạnh mẽ, Khiến ngàn vạn tay khác cùng vươn cao. Hãy nhớ: Lửa không cần cả rừng để cháy, Chỉ cần một tàn than khơi nguồn. Sóng chẳng cần biển cả tràn đầy, Một cơn gió cũng làm dậy sóng. Một con én không làm nên mùa xuân, Nhưng cánh én khởi đầu hy vọng. Một giọt sương chẳng làm thành dòng sông, Nhưng khởi dòng chảy về muôn ngả. Trong cộng đồng, khi trái tim sáng rực, Thì ánh nhìn sẽ lây lan thành sức mạnh. Một người đứng lên, triệu người cùng tiến bước, Một ý tưởng, hóa cả thời đại đổi thay. Bạn có thể là tia chớp bất ngờ, Xé màn đêm, cho nhân loại nhìn thấy. Bạn có thể là hạt cát nhỏ nhoi, Nhưng thêm vào xây núi non hùng vĩ. Đừng sợ hãi mình chỉ là “một”, Trong cộng đồng, “một” chính là mầm. Một mầm gieo đúng đất, đúng thời, Có thể nở thành cánh đồng lúa bát ngát. Một nụ cười, cũng làm tan nỗi buồn, Một cái nắm tay, cũng nối gần xa lạ. Một câu nói chân thành, Cũng chạm được tim người đang tuyệt vọng. Đừng khinh thường bản thân bé nhỏ, Đừng nghĩ rằng tiếng nói bị vùi lấp. Bởi cộng đồng không khởi đầu từ đám đông, Mà từ một trái tim dám yêu thương trước. Một cá nhân – khi mang lòng chính nghĩa, Chẳng còn lẻ loi, chẳng còn đơn độc. Bởi cộng đồng sẽ nhìn, sẽ nghe, Và cùng bạn viết nên chương mới. Hãy tin: Trong cộng đồng, một cá nhân có thể làm thay đổi, Như tia sáng xuyên màn đêm dày đặc. Như hạt giống làm đất khô hồi sinh, Như tiếng chuông lay tỉnh muôn người đang ngủ. Và bạn, chính là người ấy hôm nay, Nếu dám bước lên, thắp sáng niềm tin. Nếu dám gieo một hạt mầm hy vọng, Cả cộng đồng sẽ cùng nhau trổ hoa.
Love
Like
Wow
16
1 Bình luận 0 Chia sẽ