HNI 4/9- Bài thơ Chương 30
Khiêm nhường – con đường của bậc trí
Lê Đình Hải
Khi núi cao chẳng khoe mình vời vợi,
Sông lặng thầm chảy mãi chẳng so đo.
Trí huệ lớn không cần lời quảng bá,
Như ánh trăng soi, chẳng nói vẫn tỏa vô bờ.
Người trí chẳng đứng nơi phô trương lấp lánh,
Mà chọn nẻo đời âm thầm, giản dị, bình an.
Bởi càng sâu, biển càng không lên tiếng,
Càng vĩ đại, lòng càng khiêm nhường muôn ngàn.

Khiêm nhường là chiếc chìa khóa mở cửa,
Cho tâm hồn bước vào cõi thấu suốt bao la.
Người ngạo mạn chỉ thấy mình bé nhỏ,
Người khiêm cung lại thấy được cả trời xa.

Không cúi đầu trước sự thật hiển nhiên,
Nhưng cúi lòng trước bao người đang sống.
Mỗi ánh mắt, mỗi tiếng thở bình yên,
Đều dạy ta về nhân sinh rộng mênh mông.

Người khiêm nhường chẳng vì danh mà nói,
Cũng chẳng vì lợi lộc mà làm.
Lời họ cất vang như gió thoảng,
Nhưng khắc sâu trong lòng người muôn năm.

Như giọt sương trên lá, trong vắt và lặng lẽ,
Như ánh bình minh chẳng đợi khen ngợi ai.
Người trí sáng mang hồn khiêm nhường ấy,
Trở thành ngọn đèn soi sáng cả ngày mai.

Khiêm nhường là gốc của nhân nghĩa,
Là bến an nhiên của trí tuệ thâm sâu.
Người học đạo mà quên đi điều ấy,
Sẽ mãi luẩn quẩn trong vòng kiêu ngạo khổ đau.

Bậc trí chẳng bước lên ngôi cao để ngự,
Họ chọn ngồi cùng dân, cùng đất, cùng cây.
Bởi vinh quang chẳng phải là trên đỉnh,
Mà là gieo hạt bình an giữa đời này.

Một lời xin lỗi – không làm ta nhỏ bé,
Một lần cúi đầu – chẳng hạ thấp nhân thân.
Chỉ kẻ mạnh mới đủ lòng tha thứ,
Chỉ bậc trí mới khiêm nhường thật chân.

Khiêm nhường là dòng nước mềm mại,
Chảy qua đá tảng cũng hóa thành đường.
Khiêm nhường là cội thông hiên ngang,
Gió bão quật ngã cây kiêu ngạo,
Nhưng không làm lung lay dáng đứng khiêm nhường.

Ai muốn lớn thì phải học làm nhỏ,
Ai muốn khôn thì trước hết tập lắng nghe.
Khiêm nhường chẳng phải là che giấu,
Mà là thấu hiểu mình giữa cõi nhân thế.

Người đời dễ say trong men chiến thắng,
Dễ lạc đường khi ngọn gió khen tung.
Nhưng bậc trí giữ lòng mình tĩnh lặng,
Lấy khiêm nhường làm mái che vô cùng.

Ôi, khiêm nhường – con đường của bậc trí,
Con đường đưa nhân loại tới an yên.
Không vũ lực, không bạo tàn, không kiêu ngạo,
Mà chỉ bằng một nụ cười, một tấm lòng hiền.

Hỡi ai đang khát khao quyền lực,
Hãy thử cúi đầu nhìn lại chính tâm can.
Bởi quyền uy lớn nhất không nằm trong tiếng hét,
Mà trong bàn tay biết nắm chặt… rồi biết buông ngang.

Khiêm nhường là sự giàu sang không mất,
Là báu vật không thời gian nào phai.
Người khiêm cung đi qua đời lặng lẽ,
Nhưng để lại dấu vĩnh hằng trong trái tim ai.

Thế giới ngày mai cần nhiều trí tuệ,
Nhưng trí tuệ ấy phải có gốc khiêm nhường.
Nếu không, ánh sáng cũng thành ngọn lửa,
Thiêu rụi nhân gian trong cơn cuồng phong.

Vậy, ta nguyện chọn đường khiêm nhường bước,
Đường của bậc trí, của nhân ái vô biên.
Để mai này, khi hoa đời rơi rụng,
Vẫn còn hương khiêm cung tỏa khắp mọi miền.
HNI 4/9- 📕Bài thơ Chương 30 Khiêm nhường – con đường của bậc trí Lê Đình Hải Khi núi cao chẳng khoe mình vời vợi, Sông lặng thầm chảy mãi chẳng so đo. Trí huệ lớn không cần lời quảng bá, Như ánh trăng soi, chẳng nói vẫn tỏa vô bờ. Người trí chẳng đứng nơi phô trương lấp lánh, Mà chọn nẻo đời âm thầm, giản dị, bình an. Bởi càng sâu, biển càng không lên tiếng, Càng vĩ đại, lòng càng khiêm nhường muôn ngàn. Khiêm nhường là chiếc chìa khóa mở cửa, Cho tâm hồn bước vào cõi thấu suốt bao la. Người ngạo mạn chỉ thấy mình bé nhỏ, Người khiêm cung lại thấy được cả trời xa. Không cúi đầu trước sự thật hiển nhiên, Nhưng cúi lòng trước bao người đang sống. Mỗi ánh mắt, mỗi tiếng thở bình yên, Đều dạy ta về nhân sinh rộng mênh mông. Người khiêm nhường chẳng vì danh mà nói, Cũng chẳng vì lợi lộc mà làm. Lời họ cất vang như gió thoảng, Nhưng khắc sâu trong lòng người muôn năm. Như giọt sương trên lá, trong vắt và lặng lẽ, Như ánh bình minh chẳng đợi khen ngợi ai. Người trí sáng mang hồn khiêm nhường ấy, Trở thành ngọn đèn soi sáng cả ngày mai. Khiêm nhường là gốc của nhân nghĩa, Là bến an nhiên của trí tuệ thâm sâu. Người học đạo mà quên đi điều ấy, Sẽ mãi luẩn quẩn trong vòng kiêu ngạo khổ đau. Bậc trí chẳng bước lên ngôi cao để ngự, Họ chọn ngồi cùng dân, cùng đất, cùng cây. Bởi vinh quang chẳng phải là trên đỉnh, Mà là gieo hạt bình an giữa đời này. Một lời xin lỗi – không làm ta nhỏ bé, Một lần cúi đầu – chẳng hạ thấp nhân thân. Chỉ kẻ mạnh mới đủ lòng tha thứ, Chỉ bậc trí mới khiêm nhường thật chân. Khiêm nhường là dòng nước mềm mại, Chảy qua đá tảng cũng hóa thành đường. Khiêm nhường là cội thông hiên ngang, Gió bão quật ngã cây kiêu ngạo, Nhưng không làm lung lay dáng đứng khiêm nhường. Ai muốn lớn thì phải học làm nhỏ, Ai muốn khôn thì trước hết tập lắng nghe. Khiêm nhường chẳng phải là che giấu, Mà là thấu hiểu mình giữa cõi nhân thế. Người đời dễ say trong men chiến thắng, Dễ lạc đường khi ngọn gió khen tung. Nhưng bậc trí giữ lòng mình tĩnh lặng, Lấy khiêm nhường làm mái che vô cùng. Ôi, khiêm nhường – con đường của bậc trí, Con đường đưa nhân loại tới an yên. Không vũ lực, không bạo tàn, không kiêu ngạo, Mà chỉ bằng một nụ cười, một tấm lòng hiền. Hỡi ai đang khát khao quyền lực, Hãy thử cúi đầu nhìn lại chính tâm can. Bởi quyền uy lớn nhất không nằm trong tiếng hét, Mà trong bàn tay biết nắm chặt… rồi biết buông ngang. Khiêm nhường là sự giàu sang không mất, Là báu vật không thời gian nào phai. Người khiêm cung đi qua đời lặng lẽ, Nhưng để lại dấu vĩnh hằng trong trái tim ai. Thế giới ngày mai cần nhiều trí tuệ, Nhưng trí tuệ ấy phải có gốc khiêm nhường. Nếu không, ánh sáng cũng thành ngọn lửa, Thiêu rụi nhân gian trong cơn cuồng phong. Vậy, ta nguyện chọn đường khiêm nhường bước, Đường của bậc trí, của nhân ái vô biên. Để mai này, khi hoa đời rơi rụng, Vẫn còn hương khiêm cung tỏa khắp mọi miền.
Like
Love
Wow
Haha
15
1 Bình luận 0 Chia sẽ