HNI 4/9 - Bài hát chương 30 : “Khiêm nhường – Con đường của bậc trí”
[Verse 1]
Trên đường đời bao la rộng lớn,
Ai cũng mơ được sáng danh vang.
Nhưng trí tuệ không nằm ở tiếng hát huy hoàng,
Mà trong lòng biết lắng nghe và lặng lẽ.
[Pre-Chorus]
Bởi kẻ mạnh không phải người hét thật to,
Mà là người biết cúi đầu trước sự thật.
Khiêm nhường là ánh sáng dẫn ta đi,
Vượt khỏi kiêu căng, đến miền trí huệ.
[Chorus]
Khiêm nhường – con đường của bậc trí,
Dẫu đứng cao vẫn thấy mình nhỏ bé.
Không tự mãn, không ngạo nghễ,
Trái tim mở ra cho muôn loài.
Khiêm nhường – sức mạnh của bậc hiền,
Nâng con người lên giữa dòng đời biến động.
Ai biết sống giản đơn, chân thật,
Người ấy sẽ chạm tới đỉnh cao.
[Verse 2]
Một nụ cười thay ngàn lời khoe khoang,
Một ánh mắt biết nhìn sâu lòng người khác.
Không vội vã giành phần thắng cho riêng mình,
Mà nhường đường để cùng nhau tiến bước.
[Pre-Chorus]
Trong im lặng, ta nghe được tiếng đời,
Trong khiêm cung, ta học được vô hạn.
Người trí lớn chẳng cần phô trương,
Vì trí tuệ tự tỏa sáng qua hành động.
[Chorus]
Khiêm nhường – con đường của bậc trí,
Dẫu đứng cao vẫn thấy mình nhỏ bé.
Không tự mãn, không ngạo nghễ,
Trái tim mở ra cho muôn loài.
Khiêm nhường – sức mạnh của bậc hiền,
Nâng con người lên giữa dòng đời biến động.
Ai biết sống giản đơn, chân thật,
Người ấy sẽ chạm tới đỉnh cao.
[Bridge]
Thế giới này chẳng cần thêm ngạo mạn,
Chỉ cần thêm tấm lòng khiêm cung.
Người gieo hạt yêu thương trong thầm lặng,
Mai sau thu hoạch được bình an.
[Chorus – lặp lại mạnh mẽ hơn]
Khiêm nhường – con đường của bậc trí,
Dẫu đứng cao vẫn thấy mình nhỏ bé.
Không tự mãn, không ngạo nghễ,
Trái tim mở ra cho muôn loài.
Khiêm nhường – sức mạnh của bậc hiền,
Nâng con người lên giữa dòng đời biến động.
Ai biết sống giản đơn, chân thật,
Người ấy sẽ chạm tới đỉnh cao.
[Outro]
Khiêm nhường… như suối trong chảy mãi,
Dẫn bước người đi đến chốn an hòa.
Con đường của bậc trí – sáng soi muôn đời,
Tên gọi ấy… chính là khiêm nhường.
[Verse 1]
Trên đường đời bao la rộng lớn,
Ai cũng mơ được sáng danh vang.
Nhưng trí tuệ không nằm ở tiếng hát huy hoàng,
Mà trong lòng biết lắng nghe và lặng lẽ.
[Pre-Chorus]
Bởi kẻ mạnh không phải người hét thật to,
Mà là người biết cúi đầu trước sự thật.
Khiêm nhường là ánh sáng dẫn ta đi,
Vượt khỏi kiêu căng, đến miền trí huệ.
[Chorus]
Khiêm nhường – con đường của bậc trí,
Dẫu đứng cao vẫn thấy mình nhỏ bé.
Không tự mãn, không ngạo nghễ,
Trái tim mở ra cho muôn loài.
Khiêm nhường – sức mạnh của bậc hiền,
Nâng con người lên giữa dòng đời biến động.
Ai biết sống giản đơn, chân thật,
Người ấy sẽ chạm tới đỉnh cao.
[Verse 2]
Một nụ cười thay ngàn lời khoe khoang,
Một ánh mắt biết nhìn sâu lòng người khác.
Không vội vã giành phần thắng cho riêng mình,
Mà nhường đường để cùng nhau tiến bước.
[Pre-Chorus]
Trong im lặng, ta nghe được tiếng đời,
Trong khiêm cung, ta học được vô hạn.
Người trí lớn chẳng cần phô trương,
Vì trí tuệ tự tỏa sáng qua hành động.
[Chorus]
Khiêm nhường – con đường của bậc trí,
Dẫu đứng cao vẫn thấy mình nhỏ bé.
Không tự mãn, không ngạo nghễ,
Trái tim mở ra cho muôn loài.
Khiêm nhường – sức mạnh của bậc hiền,
Nâng con người lên giữa dòng đời biến động.
Ai biết sống giản đơn, chân thật,
Người ấy sẽ chạm tới đỉnh cao.
[Bridge]
Thế giới này chẳng cần thêm ngạo mạn,
Chỉ cần thêm tấm lòng khiêm cung.
Người gieo hạt yêu thương trong thầm lặng,
Mai sau thu hoạch được bình an.
[Chorus – lặp lại mạnh mẽ hơn]
Khiêm nhường – con đường của bậc trí,
Dẫu đứng cao vẫn thấy mình nhỏ bé.
Không tự mãn, không ngạo nghễ,
Trái tim mở ra cho muôn loài.
Khiêm nhường – sức mạnh của bậc hiền,
Nâng con người lên giữa dòng đời biến động.
Ai biết sống giản đơn, chân thật,
Người ấy sẽ chạm tới đỉnh cao.
[Outro]
Khiêm nhường… như suối trong chảy mãi,
Dẫn bước người đi đến chốn an hòa.
Con đường của bậc trí – sáng soi muôn đời,
Tên gọi ấy… chính là khiêm nhường.
HNI 4/9 - 🎵Bài hát chương 30 : “Khiêm nhường – Con đường của bậc trí”
[Verse 1]
Trên đường đời bao la rộng lớn,
Ai cũng mơ được sáng danh vang.
Nhưng trí tuệ không nằm ở tiếng hát huy hoàng,
Mà trong lòng biết lắng nghe và lặng lẽ.
[Pre-Chorus]
Bởi kẻ mạnh không phải người hét thật to,
Mà là người biết cúi đầu trước sự thật.
Khiêm nhường là ánh sáng dẫn ta đi,
Vượt khỏi kiêu căng, đến miền trí huệ.
[Chorus]
Khiêm nhường – con đường của bậc trí,
Dẫu đứng cao vẫn thấy mình nhỏ bé.
Không tự mãn, không ngạo nghễ,
Trái tim mở ra cho muôn loài.
Khiêm nhường – sức mạnh của bậc hiền,
Nâng con người lên giữa dòng đời biến động.
Ai biết sống giản đơn, chân thật,
Người ấy sẽ chạm tới đỉnh cao.
[Verse 2]
Một nụ cười thay ngàn lời khoe khoang,
Một ánh mắt biết nhìn sâu lòng người khác.
Không vội vã giành phần thắng cho riêng mình,
Mà nhường đường để cùng nhau tiến bước.
[Pre-Chorus]
Trong im lặng, ta nghe được tiếng đời,
Trong khiêm cung, ta học được vô hạn.
Người trí lớn chẳng cần phô trương,
Vì trí tuệ tự tỏa sáng qua hành động.
[Chorus]
Khiêm nhường – con đường của bậc trí,
Dẫu đứng cao vẫn thấy mình nhỏ bé.
Không tự mãn, không ngạo nghễ,
Trái tim mở ra cho muôn loài.
Khiêm nhường – sức mạnh của bậc hiền,
Nâng con người lên giữa dòng đời biến động.
Ai biết sống giản đơn, chân thật,
Người ấy sẽ chạm tới đỉnh cao.
[Bridge]
Thế giới này chẳng cần thêm ngạo mạn,
Chỉ cần thêm tấm lòng khiêm cung.
Người gieo hạt yêu thương trong thầm lặng,
Mai sau thu hoạch được bình an.
[Chorus – lặp lại mạnh mẽ hơn]
Khiêm nhường – con đường của bậc trí,
Dẫu đứng cao vẫn thấy mình nhỏ bé.
Không tự mãn, không ngạo nghễ,
Trái tim mở ra cho muôn loài.
Khiêm nhường – sức mạnh của bậc hiền,
Nâng con người lên giữa dòng đời biến động.
Ai biết sống giản đơn, chân thật,
Người ấy sẽ chạm tới đỉnh cao.
[Outro]
Khiêm nhường… như suối trong chảy mãi,
Dẫn bước người đi đến chốn an hòa.
Con đường của bậc trí – sáng soi muôn đời,
Tên gọi ấy… chính là khiêm nhường.