HNI 4/9- Bài thơ chương 31
“Cách nhìn người bằng con mắt thiện lành – Henry Le”

Hãy nhìn đời bằng đôi mắt sáng trong,
Như giọt sương mai còn vẹn nguyên thuần khiết.
Đừng vội xét đoán, đừng đem lòng phân biệt,
Vì mỗi con người đều mang một mầm thiện trong tim.
Ai cũng từng lầm lỗi, từng yếu mềm,
Nhưng ẩn sau vết sẹo là khát khao đứng dậy.
Con mắt thiện lành không soi tìm tội lỗi,
Mà lắng nghe nỗi đau để trao tặng niềm tin.

Hãy nhìn người bằng ánh mắt dịu hiền,
Như mẹ nhìn con, như trăng nhìn biển.
Ánh nhìn ấy có thể chữa lành thương tổn,
Có thể biến hận thù thành dòng nước chảy êm.

Đừng nhìn người qua áo quần sang hèn,
Đừng định giá bằng của cải, địa vị.
Đôi mắt thiện lành luôn vượt qua bề ngoài,
Để chạm tới linh hồn – nơi chân thật ngự trị.

Có thể hôm nay họ ngã quỵ giữa đường,
Nhưng biết đâu mai này họ vươn mình đứng dậy.
Một ánh nhìn tin tưởng, một nụ cười khích lệ,
Có thể thắp lửa cho cả một cuộc đời.

Con mắt thiện lành là chiếc cầu nối người với người,
Không dựng tường, mà mở ra lối rộng.
Không khắc nghiệt, mà bao dung độ lượng,
Không dập tắt, mà thắp sáng niềm tin.

Hãy thử nhìn người như nhìn chính mình,
Đôi khi trong họ ta thấy bóng dáng quá khứ.
Một sự cảm thông, một lời an ủi,
Chính là gieo mầm hạnh phúc cho cả hai phía đời.

Thiện lành không phải là mù lòa trước lỗi sai,
Mà là nhìn thấu và vẫn chọn lòng nhân ái.
Chỉ có bao dung mới thật sự bền lâu,
Chỉ có tha thứ mới mở lối tương lai.

Hãy học cách nhìn bằng mắt của tình thương,
Mỗi người là một vũ trụ riêng đáng quý.
Khi đôi mắt ta biết trao ban sự sống,
Thế giới này sẽ nở rộ những mùa xuân.

Một ngày kia, khi ai cũng nhìn nhau bằng mắt thiện lành,
Bạo lực, hận thù sẽ tan như khói sương.
Còn lại chỉ tình người, còn lại ánh sáng,
Còn lại một nhân loại biết yêu thương chính mình.
HNI 4/9- 📕Bài thơ chương 31 “Cách nhìn người bằng con mắt thiện lành – Henry Le” Hãy nhìn đời bằng đôi mắt sáng trong, Như giọt sương mai còn vẹn nguyên thuần khiết. Đừng vội xét đoán, đừng đem lòng phân biệt, Vì mỗi con người đều mang một mầm thiện trong tim. Ai cũng từng lầm lỗi, từng yếu mềm, Nhưng ẩn sau vết sẹo là khát khao đứng dậy. Con mắt thiện lành không soi tìm tội lỗi, Mà lắng nghe nỗi đau để trao tặng niềm tin. Hãy nhìn người bằng ánh mắt dịu hiền, Như mẹ nhìn con, như trăng nhìn biển. Ánh nhìn ấy có thể chữa lành thương tổn, Có thể biến hận thù thành dòng nước chảy êm. Đừng nhìn người qua áo quần sang hèn, Đừng định giá bằng của cải, địa vị. Đôi mắt thiện lành luôn vượt qua bề ngoài, Để chạm tới linh hồn – nơi chân thật ngự trị. Có thể hôm nay họ ngã quỵ giữa đường, Nhưng biết đâu mai này họ vươn mình đứng dậy. Một ánh nhìn tin tưởng, một nụ cười khích lệ, Có thể thắp lửa cho cả một cuộc đời. Con mắt thiện lành là chiếc cầu nối người với người, Không dựng tường, mà mở ra lối rộng. Không khắc nghiệt, mà bao dung độ lượng, Không dập tắt, mà thắp sáng niềm tin. Hãy thử nhìn người như nhìn chính mình, Đôi khi trong họ ta thấy bóng dáng quá khứ. Một sự cảm thông, một lời an ủi, Chính là gieo mầm hạnh phúc cho cả hai phía đời. Thiện lành không phải là mù lòa trước lỗi sai, Mà là nhìn thấu và vẫn chọn lòng nhân ái. Chỉ có bao dung mới thật sự bền lâu, Chỉ có tha thứ mới mở lối tương lai. Hãy học cách nhìn bằng mắt của tình thương, Mỗi người là một vũ trụ riêng đáng quý. Khi đôi mắt ta biết trao ban sự sống, Thế giới này sẽ nở rộ những mùa xuân. Một ngày kia, khi ai cũng nhìn nhau bằng mắt thiện lành, Bạo lực, hận thù sẽ tan như khói sương. Còn lại chỉ tình người, còn lại ánh sáng, Còn lại một nhân loại biết yêu thương chính mình.
Like
Love
Haha
Yay
Wow
12
1 Bình luận 0 Chia sẽ