HNI 15-1/2026
BÀI THƠ CHƯƠNG 13,: TIỀN NHỚ SẢN VẬT
Tiền sinh chẳng phải từ không
Mà từ hạt lúa, từ đồng mồ hôi
Từ tay người sớm hôm thôi
Từ đất biết thở, từ trời biết mưa
Có thời tiền chạy quá xa
Quên mình sinh bởi ruộng nhà, nương thôn
Con số sáng giữa màn đêm
Mà kho lúa cạn, mà bền sinh suy
Sản vật đâu chỉ món gì
Đem cân đo bán giữa thì chợ đông
Sản vật là cả dòng sông
Là rừng đứng gió, là công người làm
Hạt gạo mang cả thời gian
Mang mùa nắng hạn, mang làn mưa giông
Củ sâm nằm dưới tầng sâu
Giữ bao tinh túy đất màu núi non
Tiền mà quên gốc sinh tồn
Thì giàu cũng chỉ là hồn giấy thôi
Kho cao chẳng cứu được người
Khi đất bạc, nước cạn, đời lao đao
Hcoin nhắc lại lời xưa
Tiền đi cùng vật sinh ra từ đời
Không neo trong két im lìm
Mà neo trong sự sống còn lưu thông
Không bảo chứng kiểu nằm kho
Mà gắn kết động với mùa, với dân
Sản vật khỏe – giá trị bền
Sản vật suy – tiền tự chậm, tự lui
Tiền theo sản vật mà trôi
Theo công vun xới, theo lời cam tâm
Không sinh từ phá rừng sâu
Không lớn từ nợ chất đầu mai sau
Ai giữ đất tốt, nước lành
Ai làm ra gạo, thuốc, năng lượng xanh
Người đó giữ mạch đồng tiền
Cho đời sau vẫn còn miền sinh cơ
Nếu mai thế giới đổi mùa
Xin còn tiền nhớ gốc xưa của mình
Rằng tiền không ở trên cao
Mà nằm dưới đất, trong tay con người
Read more
Đọc thêm
BÀI THƠ CHƯƠNG 13,: TIỀN NHỚ SẢN VẬT
Tiền sinh chẳng phải từ không
Mà từ hạt lúa, từ đồng mồ hôi
Từ tay người sớm hôm thôi
Từ đất biết thở, từ trời biết mưa
Có thời tiền chạy quá xa
Quên mình sinh bởi ruộng nhà, nương thôn
Con số sáng giữa màn đêm
Mà kho lúa cạn, mà bền sinh suy
Sản vật đâu chỉ món gì
Đem cân đo bán giữa thì chợ đông
Sản vật là cả dòng sông
Là rừng đứng gió, là công người làm
Hạt gạo mang cả thời gian
Mang mùa nắng hạn, mang làn mưa giông
Củ sâm nằm dưới tầng sâu
Giữ bao tinh túy đất màu núi non
Tiền mà quên gốc sinh tồn
Thì giàu cũng chỉ là hồn giấy thôi
Kho cao chẳng cứu được người
Khi đất bạc, nước cạn, đời lao đao
Hcoin nhắc lại lời xưa
Tiền đi cùng vật sinh ra từ đời
Không neo trong két im lìm
Mà neo trong sự sống còn lưu thông
Không bảo chứng kiểu nằm kho
Mà gắn kết động với mùa, với dân
Sản vật khỏe – giá trị bền
Sản vật suy – tiền tự chậm, tự lui
Tiền theo sản vật mà trôi
Theo công vun xới, theo lời cam tâm
Không sinh từ phá rừng sâu
Không lớn từ nợ chất đầu mai sau
Ai giữ đất tốt, nước lành
Ai làm ra gạo, thuốc, năng lượng xanh
Người đó giữ mạch đồng tiền
Cho đời sau vẫn còn miền sinh cơ
Nếu mai thế giới đổi mùa
Xin còn tiền nhớ gốc xưa của mình
Rằng tiền không ở trên cao
Mà nằm dưới đất, trong tay con người
Read more
Đọc thêm
HNI 15-1/2026
BÀI THƠ CHƯƠNG 13,: TIỀN NHỚ SẢN VẬT
Tiền sinh chẳng phải từ không
Mà từ hạt lúa, từ đồng mồ hôi
Từ tay người sớm hôm thôi
Từ đất biết thở, từ trời biết mưa
Có thời tiền chạy quá xa
Quên mình sinh bởi ruộng nhà, nương thôn
Con số sáng giữa màn đêm
Mà kho lúa cạn, mà bền sinh suy
Sản vật đâu chỉ món gì
Đem cân đo bán giữa thì chợ đông
Sản vật là cả dòng sông
Là rừng đứng gió, là công người làm
Hạt gạo mang cả thời gian
Mang mùa nắng hạn, mang làn mưa giông
Củ sâm nằm dưới tầng sâu
Giữ bao tinh túy đất màu núi non
Tiền mà quên gốc sinh tồn
Thì giàu cũng chỉ là hồn giấy thôi
Kho cao chẳng cứu được người
Khi đất bạc, nước cạn, đời lao đao
Hcoin nhắc lại lời xưa
Tiền đi cùng vật sinh ra từ đời
Không neo trong két im lìm
Mà neo trong sự sống còn lưu thông
Không bảo chứng kiểu nằm kho
Mà gắn kết động với mùa, với dân
Sản vật khỏe – giá trị bền
Sản vật suy – tiền tự chậm, tự lui
Tiền theo sản vật mà trôi
Theo công vun xới, theo lời cam tâm
Không sinh từ phá rừng sâu
Không lớn từ nợ chất đầu mai sau
Ai giữ đất tốt, nước lành
Ai làm ra gạo, thuốc, năng lượng xanh
Người đó giữ mạch đồng tiền
Cho đời sau vẫn còn miền sinh cơ
Nếu mai thế giới đổi mùa
Xin còn tiền nhớ gốc xưa của mình
Rằng tiền không ở trên cao
Mà nằm dưới đất, trong tay con người
Read more
Đọc thêm