HNI 21/01/2026 - B16
BÀI THƠ CHƯƠNG 2 :
KHI TỔ ẤM KHÔNG CÒN LÀ NƠI AN TRÚ
Có những mái nhà vẫn còn ánh đèn
Nhưng lòng người đã tắt
Cửa vẫn mở,
Mà không ai thật sự muốn quay về.
Tiếng bát đũa chạm nhau không còn ấm
Lời hỏi han hóa thành nghĩa vụ mỏi mệt
Người ngồi đó, rất gần
Mà xa nhau hơn cả trăm dặm.
Đứa trẻ học cách im lặng sớm hơn học nói
Giấu nước mắt sau cánh cửa phòng riêng
Nó hiểu rằng
Về nhà không còn là được nghỉ ngơi.
Có những vết thương không mang hình hài
Nhưng rỉ máu suốt năm tháng
Một cái lắc đầu, một lời so sánh
Cũng đủ làm trái tim co rút lại.
Tổ ấm – lẽ ra là nơi trú bão
Lại trở thành nơi giông gió bắt đầu
Nơi người ta phòng thủ bằng im lặng
Và tấn công nhau bằng những lời đau.
Nhưng sâu dưới lớp tro tàn đổ nát
Vẫn có một hạt mầm chưa chết
Chỉ cần một người dừng lại
Để lắng nghe thay vì phán xét.
Bởi khi tổ ấm không còn là nơi an trú
Thế giới ngoài kia càng thêm lạnh lùng
Chữa lành một mái nhà nhỏ
Là cứu lấy cả một đời người.
HNI 21/01/2026 - B16 🌺 📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 2 : KHI TỔ ẤM KHÔNG CÒN LÀ NƠI AN TRÚ Có những mái nhà vẫn còn ánh đèn Nhưng lòng người đã tắt Cửa vẫn mở, Mà không ai thật sự muốn quay về. Tiếng bát đũa chạm nhau không còn ấm Lời hỏi han hóa thành nghĩa vụ mỏi mệt Người ngồi đó, rất gần Mà xa nhau hơn cả trăm dặm. Đứa trẻ học cách im lặng sớm hơn học nói Giấu nước mắt sau cánh cửa phòng riêng Nó hiểu rằng Về nhà không còn là được nghỉ ngơi. Có những vết thương không mang hình hài Nhưng rỉ máu suốt năm tháng Một cái lắc đầu, một lời so sánh Cũng đủ làm trái tim co rút lại. Tổ ấm – lẽ ra là nơi trú bão Lại trở thành nơi giông gió bắt đầu Nơi người ta phòng thủ bằng im lặng Và tấn công nhau bằng những lời đau. Nhưng sâu dưới lớp tro tàn đổ nát Vẫn có một hạt mầm chưa chết Chỉ cần một người dừng lại Để lắng nghe thay vì phán xét. Bởi khi tổ ấm không còn là nơi an trú Thế giới ngoài kia càng thêm lạnh lùng Chữa lành một mái nhà nhỏ Là cứu lấy cả một đời người.
Like
Love
Wow
Sad
Angry
13
0 Comments 0 Shares