HNI 29/1 CÂU ĐỐ CHIỀU
Đề 1:
CẢM NHẬN CHƯƠNG 20
ĐÚNG VAI – ĐÚNG VIỆC – ĐÚNG THỜI
Có những người rất giỏi, rất chăm chỉ, rất tử tế,
nhưng cả đời vẫn thấy mình… lạc nhịp.
Không phải vì họ kém.
Mà vì họ đứng sai vai, làm sai việc, hoặc đi trước – đi sau thời điểm của mình.
Chương 20 của Henry Lê giống như một tấm gương soi thẳng vào nỗi đau âm thầm đó.
1. ĐÚNG VAI – BIẾT MÌNH LÀ AI TRONG MỖI GIAI ĐOẠN
Henry Lê không định nghĩa “đúng vai” bằng chức danh hay địa vị,
mà bằng ý thức về vị trí nội tâm.
Có lúc:
Ta cần là người học việc, không phải lãnh đạo
Có lúc:
Ta cần là người lắng nghe, không phải người phát biểu
Có lúc:
Ta cần là người giữ lửa, không phải người dẫn đầu
Bi kịch của đời người không phải là thấp hay cao,
mà là đóng vai không thuộc về mình.
Người chưa đủ nội lực mà đòi dẫn dắt – sẽ làm tổn thương người khác
Người đã đủ năng lực mà còn trốn tránh – sẽ làm tổn thương chính mình
Đúng vai là sự khiêm nhường tỉnh thức,
không phải sự hạ thấp bản thân.
2. ĐÚNG VIỆC – KHÔNG PHẢI VIỆC KIẾM TIỀN, MÀ LÀ VIỆC SINH RA GIÁ TRỊ
Henry Lê chỉ ra một sự thật sắc lạnh:
Rất nhiều người bận rộn cả đời
nhưng không làm việc thuộc về trục sống của mình
Đúng việc không phải:
Việc “đang hot”
Việc “nhiều người làm”
Việc “được tung hô”
Mà là việc:
Phù hợp với năng lượng bẩm sinh
Nuôi dưỡng giá trị cốt lõi
Góp phần vào mục đích dài hạn của linh hồn
Làm đúng việc, con người:
Ít mệt hơn
Ít so sánh hơn
Ít cần chứng minh hơn
Vì họ không chạy ngoài đường đời,
họ đi trên con đường của mình.
3. ĐÚNG THỜI – TRÍ TUỆ CỦA SỰ CHỜ ĐỢI VÀ DŨNG KHÍ CỦA HÀNH ĐỘNG
Có những hạt giống:
Gieo quá sớm → chết non
Gieo quá muộn → không kịp mùa
Henry Lê nhấn mạnh:
Không phải việc gì đúng cũng nên làm ngay
Không phải lúc nào cũng nên chờ
Đúng thời là:
Biết chờ khi chưa đủ lực
Biết đi khi thời đã mở
Biết dừng khi sứ mệnh đã hoàn tất
Người sai thời thường nóng vội hoặc trì hoãn.
Người đúng thời có sự bình thản rất sâu.
4. BA YẾU TỐ – MỘT ĐỜI NGƯỜI
Khi đúng vai – đúng việc – đúng thời hội tụ,
con người bước vào trạng thái mà Henry Lê gọi là:
“Sống không gồng – Làm không mệt – Cho đi không cạn”
Lúc đó:
Thành công không còn ồn ào
Giàu có không còn trống rỗng
Cống hiến không còn là hy sinh
Ta không cần trở thành ai khác.
Ta chỉ cần trở thành đúng mình – ở đúng chỗ – vào đúng lúc.
5. LỜI KẾT – SỐNG ĐÚNG KHÔNG PHẢI NHANH, MÀ PHẢI TRÚNG
Chương 20 không thúc ép người đọc phải:
Thành công sớm
Làm lớn ngay
Dẫn dắt người khác liền
Mà nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng sâu sắc:
Đời người không cần đi nhanh
Đời người cần đi trúng
Trúng vai.
Trúng việc.
Trúng thời.
Và khi đó,
mục đích sống không còn là khái niệm để tìm kiếm,
mà là trạng thái để an trú.
Câu 2:
CẢM NHẬN CHƯƠNG 20
ĐÚNG VAI – ĐÚNG VIỆC – ĐÚNG THỜI
Có những người rất giỏi, rất chăm chỉ, rất tử tế,
nhưng cả đời vẫn thấy mình… lạc nhịp.
Không phải vì họ kém.
Mà vì họ đứng sai vai, làm sai việc, hoặc đi trước – đi sau thời điểm của mình.
Chương 20 của Henry Lê giống như một tấm gương soi thẳng vào nỗi đau âm thầm đó.
1. ĐÚNG VAI – BIẾT MÌNH LÀ AI TRONG MỖI GIAI ĐOẠN
Henry Lê không định nghĩa “đúng vai” bằng chức danh hay địa vị,
mà bằng ý thức về vị trí nội tâm.
Có lúc:
Ta cần là người học việc, không phải lãnh đạo
Có lúc:
Ta cần là người lắng nghe, không phải người phát biểu
Có lúc:
Ta cần là người giữ lửa, không phải người dẫn đầu
Bi kịch của đời người không phải là thấp hay cao,
mà là đóng vai không thuộc về mình.
Người chưa đủ nội lực mà đòi dẫn dắt – sẽ làm tổn thương người khác
Người đã đủ năng lực mà còn trốn tránh – sẽ làm tổn thương chính mình
Đúng vai là sự khiêm nhường tỉnh thức,
không phải sự hạ thấp bản thân.
2. ĐÚNG VIỆC – KHÔNG PHẢI VIỆC KIẾM TIỀN, MÀ LÀ VIỆC SINH RA GIÁ TRỊ
Henry Lê chỉ ra một sự thật sắc lạnh:
Rất nhiều người bận rộn cả đời
nhưng không làm việc thuộc về trục sống của mình
Đúng việc không phải:
Việc “đang hot”
Việc “nhiều người làm”
Việc “được tung hô”
Mà là việc:
Phù hợp với năng lượng bẩm sinh
Nuôi dưỡng giá trị cốt lõi
Góp phần vào mục đích dài hạn của linh hồn
Làm đúng việc, con người:
Ít mệt hơn
Ít so sánh hơn
Ít cần chứng minh hơn
Vì họ không chạy ngoài đường đời,
họ đi trên con đường của mình.
3. ĐÚNG THỜI – TRÍ TUỆ CỦA SỰ CHỜ ĐỢI VÀ DŨNG KHÍ CỦA HÀNH ĐỘNG
Có những hạt giống:
Gieo quá sớm → chết non
Gieo quá muộn → không kịp mùa
Henry Lê nhấn mạnh:
Không phải việc gì đúng cũng nên làm ngay
Không phải lúc nào cũng nên chờ
Đúng thời là:
Biết chờ khi chưa đủ lực
Biết đi khi thời đã mở
Biết dừng khi sứ mệnh đã hoàn tất
Người sai thời thường nóng vội hoặc trì hoãn.
Người đúng thời có sự bình thản rất sâu.
4. BA YẾU TỐ – MỘT ĐỜI NGƯỜI
Khi đúng vai – đúng việc – đúng thời hội tụ,
con người bước vào trạng thái mà Henry Lê gọi là:
“Sống không gồng – Làm không mệt – Cho đi không cạn”
Lúc đó:
Thành công không còn ồn ào
Giàu có không còn trống rỗng
Cống hiến không còn là hy sinh
Ta không cần trở thành ai khác.
Ta chỉ cần trở thành đúng mình – ở đúng chỗ – vào đúng lúc.
5. LỜI KẾT – SỐNG ĐÚNG KHÔNG PHẢI NHANH, MÀ PHẢI TRÚNG
Chương 20 không thúc ép người đọc phải:
Thành công sớm
Làm lớn ngay
Dẫn dắt người khác liền
Mà nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng sâu sắc:
Đời người không cần đi nhanh
Đời người cần đi trúng
Trúng vai.
Trúng việc.
Trúng thời.
Và khi đó mục đích sống không còn là khái niệm để tìm kiếm mà là trạng thái để an trú.
HNI 29/1 CÂU ĐỐ CHIỀU Đề 1: CẢM NHẬN CHƯƠNG 20 ĐÚNG VAI – ĐÚNG VIỆC – ĐÚNG THỜI Có những người rất giỏi, rất chăm chỉ, rất tử tế, nhưng cả đời vẫn thấy mình… lạc nhịp. Không phải vì họ kém. Mà vì họ đứng sai vai, làm sai việc, hoặc đi trước – đi sau thời điểm của mình. Chương 20 của Henry Lê giống như một tấm gương soi thẳng vào nỗi đau âm thầm đó. 1. ĐÚNG VAI – BIẾT MÌNH LÀ AI TRONG MỖI GIAI ĐOẠN Henry Lê không định nghĩa “đúng vai” bằng chức danh hay địa vị, mà bằng ý thức về vị trí nội tâm. Có lúc: Ta cần là người học việc, không phải lãnh đạo Có lúc: Ta cần là người lắng nghe, không phải người phát biểu Có lúc: Ta cần là người giữ lửa, không phải người dẫn đầu Bi kịch của đời người không phải là thấp hay cao, mà là đóng vai không thuộc về mình. Người chưa đủ nội lực mà đòi dẫn dắt – sẽ làm tổn thương người khác Người đã đủ năng lực mà còn trốn tránh – sẽ làm tổn thương chính mình Đúng vai là sự khiêm nhường tỉnh thức, không phải sự hạ thấp bản thân. 2. ĐÚNG VIỆC – KHÔNG PHẢI VIỆC KIẾM TIỀN, MÀ LÀ VIỆC SINH RA GIÁ TRỊ Henry Lê chỉ ra một sự thật sắc lạnh: Rất nhiều người bận rộn cả đời nhưng không làm việc thuộc về trục sống của mình Đúng việc không phải: Việc “đang hot” Việc “nhiều người làm” Việc “được tung hô” Mà là việc: Phù hợp với năng lượng bẩm sinh Nuôi dưỡng giá trị cốt lõi Góp phần vào mục đích dài hạn của linh hồn Làm đúng việc, con người: Ít mệt hơn Ít so sánh hơn Ít cần chứng minh hơn Vì họ không chạy ngoài đường đời, họ đi trên con đường của mình. 3. ĐÚNG THỜI – TRÍ TUỆ CỦA SỰ CHỜ ĐỢI VÀ DŨNG KHÍ CỦA HÀNH ĐỘNG Có những hạt giống: Gieo quá sớm → chết non Gieo quá muộn → không kịp mùa Henry Lê nhấn mạnh: Không phải việc gì đúng cũng nên làm ngay Không phải lúc nào cũng nên chờ Đúng thời là: Biết chờ khi chưa đủ lực Biết đi khi thời đã mở Biết dừng khi sứ mệnh đã hoàn tất Người sai thời thường nóng vội hoặc trì hoãn. Người đúng thời có sự bình thản rất sâu. 4. BA YẾU TỐ – MỘT ĐỜI NGƯỜI Khi đúng vai – đúng việc – đúng thời hội tụ, con người bước vào trạng thái mà Henry Lê gọi là: “Sống không gồng – Làm không mệt – Cho đi không cạn” Lúc đó: Thành công không còn ồn ào Giàu có không còn trống rỗng Cống hiến không còn là hy sinh Ta không cần trở thành ai khác. Ta chỉ cần trở thành đúng mình – ở đúng chỗ – vào đúng lúc. 5. LỜI KẾT – SỐNG ĐÚNG KHÔNG PHẢI NHANH, MÀ PHẢI TRÚNG Chương 20 không thúc ép người đọc phải: Thành công sớm Làm lớn ngay Dẫn dắt người khác liền Mà nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng sâu sắc: Đời người không cần đi nhanh Đời người cần đi trúng Trúng vai. Trúng việc. Trúng thời. Và khi đó, mục đích sống không còn là khái niệm để tìm kiếm, mà là trạng thái để an trú. Câu 2: CẢM NHẬN CHƯƠNG 20 ĐÚNG VAI – ĐÚNG VIỆC – ĐÚNG THỜI Có những người rất giỏi, rất chăm chỉ, rất tử tế, nhưng cả đời vẫn thấy mình… lạc nhịp. Không phải vì họ kém. Mà vì họ đứng sai vai, làm sai việc, hoặc đi trước – đi sau thời điểm của mình. Chương 20 của Henry Lê giống như một tấm gương soi thẳng vào nỗi đau âm thầm đó. 1. ĐÚNG VAI – BIẾT MÌNH LÀ AI TRONG MỖI GIAI ĐOẠN Henry Lê không định nghĩa “đúng vai” bằng chức danh hay địa vị, mà bằng ý thức về vị trí nội tâm. Có lúc: Ta cần là người học việc, không phải lãnh đạo Có lúc: Ta cần là người lắng nghe, không phải người phát biểu Có lúc: Ta cần là người giữ lửa, không phải người dẫn đầu Bi kịch của đời người không phải là thấp hay cao, mà là đóng vai không thuộc về mình. Người chưa đủ nội lực mà đòi dẫn dắt – sẽ làm tổn thương người khác Người đã đủ năng lực mà còn trốn tránh – sẽ làm tổn thương chính mình Đúng vai là sự khiêm nhường tỉnh thức, không phải sự hạ thấp bản thân. 2. ĐÚNG VIỆC – KHÔNG PHẢI VIỆC KIẾM TIỀN, MÀ LÀ VIỆC SINH RA GIÁ TRỊ Henry Lê chỉ ra một sự thật sắc lạnh: Rất nhiều người bận rộn cả đời nhưng không làm việc thuộc về trục sống của mình Đúng việc không phải: Việc “đang hot” Việc “nhiều người làm” Việc “được tung hô” Mà là việc: Phù hợp với năng lượng bẩm sinh Nuôi dưỡng giá trị cốt lõi Góp phần vào mục đích dài hạn của linh hồn Làm đúng việc, con người: Ít mệt hơn Ít so sánh hơn Ít cần chứng minh hơn Vì họ không chạy ngoài đường đời, họ đi trên con đường của mình. 3. ĐÚNG THỜI – TRÍ TUỆ CỦA SỰ CHỜ ĐỢI VÀ DŨNG KHÍ CỦA HÀNH ĐỘNG Có những hạt giống: Gieo quá sớm → chết non Gieo quá muộn → không kịp mùa Henry Lê nhấn mạnh: Không phải việc gì đúng cũng nên làm ngay Không phải lúc nào cũng nên chờ Đúng thời là: Biết chờ khi chưa đủ lực Biết đi khi thời đã mở Biết dừng khi sứ mệnh đã hoàn tất Người sai thời thường nóng vội hoặc trì hoãn. Người đúng thời có sự bình thản rất sâu. 4. BA YẾU TỐ – MỘT ĐỜI NGƯỜI Khi đúng vai – đúng việc – đúng thời hội tụ, con người bước vào trạng thái mà Henry Lê gọi là: “Sống không gồng – Làm không mệt – Cho đi không cạn” Lúc đó: Thành công không còn ồn ào Giàu có không còn trống rỗng Cống hiến không còn là hy sinh Ta không cần trở thành ai khác. Ta chỉ cần trở thành đúng mình – ở đúng chỗ – vào đúng lúc. 5. LỜI KẾT – SỐNG ĐÚNG KHÔNG PHẢI NHANH, MÀ PHẢI TRÚNG Chương 20 không thúc ép người đọc phải: Thành công sớm Làm lớn ngay Dẫn dắt người khác liền Mà nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng sâu sắc: Đời người không cần đi nhanh Đời người cần đi trúng Trúng vai. Trúng việc. Trúng thời. Và khi đó mục đích sống không còn là khái niệm để tìm kiếm mà là trạng thái để an trú.
Like
Love
Angry
13
0 Bình luận 0 Chia sẽ