HNI 7/9- Bài thơ cho Chương 36: Nhận diện khi mình đang xem thường ai đó – Lê Đình Hải

Có lúc ta nhìn đời bằng đôi mắt cao ngạo,
Thấy người trước mặt vụng về, nhỏ bé, kém xa.
Trong sâu thẳm tâm can, một tiếng thì thầm lạ:
“Ta hơn họ nhiều, có chi đâu phải coi ra.”
Nhưng hỡi ôi, cái “hơn” ấy chỉ là ảo tưởng,
Một lớp bụi mỏng phủ che ánh sáng trong lòng.
Khi ta xem thường ai, chính ta đang chối bỏ
Một phần nhân tính, một nhịp đập chung của cộng đồng.

Người ăn mặc rách rưới kia, biết đâu từng là học giả,
Người nói năng vụng về, có thể chứa cả trời thương.
Một bàn tay run run, một bước chân chậm chạp,
Có khi lại gánh cả nỗi đau nhân loại khôn lường.
Xem thường ai, ta vô tình cắt lìa sợi dây nối,
Để tâm mình lạc lõng giữa biển người thênh thang.
Chẳng nhận ra rằng, mỗi con tim đều thở,
Mỗi linh hồn đều cháy ngọn lửa yêu thương vàng.

Hãy thử cúi xuống, nghe tiếng gió thì thầm,
Người nông dân kia giữ màu xanh cho đất.
Người lao công thầm lặng quét đi bao bụi bặm,
Trả lại bình minh cho phố thị trong ngần.
Hãy thử ngước lên, nhìn vào đôi mắt ấy,
Dù đục mờ, vẫn chứa cả một bầu trời.
Ta sẽ nhận ra, khi xem thường ai đó,
Là đang xem thường chính bóng hình ta thôi.

Nhận diện đi, từng khoảnh khắc vụt qua,
Khi lời nói buông ra, nhuốm màu châm biếm.
Khi ánh mắt soi xét, tưởng mình công bằng, nghiêm khắc,
Nhưng thật ra chỉ phán xét trong kiêu căng.
Hãy lắng nghe tiếng chuông tâm hồn nhắc nhở:
“Người kia cũng là máu thịt, là mảnh ghép đời ta.
Hãy bỏ xuống bản ngã, bỏ đi cái ngạo mạn,
Để thấy người là hoa, và chính ta cũng là hoa.”

Khi nhận ra mình xem thường một ai,
Đừng tự trách, đừng vội vàng trừng phạt.
Hãy thở thật sâu, nhìn lại nguồn gốc:
Vết thương tự tôn hay nỗi sợ trong lòng?
Bởi ta thường khinh khi những gì mình sợ,
Hoặc những điều ta chưa hiểu đủ sâu xa.
Thay vì phán xét, hãy gieo hạt tò mò,
Hãy hỏi: “Trong họ, điều gì ta chưa từng thấy qua?”

Và rồi, ta học cách cúi đầu,
Không phải cúi để hạ mình, mà để chạm đến người khác.
Ta học cách nhìn thẳng,
Không phải để soi xét, mà để thấy ánh sáng họ mang.
Ngày ta thôi xem thường,
Là ngày đôi mắt trong trẻo như suối nguồn.
Là ngày bàn tay biết siết chặt bàn tay khác,
Không còn phân biệt thấp – cao, sang – hèn.

Ôi, cuộc đời rộng lớn vô biên,
Mỗi người ta gặp đều là một bài học.
Người khiến ta giận, dạy ta kiên nhẫn,
Người yếu mềm, dạy ta lòng bao dung.
Đừng xem thường, vì chẳng ai vô nghĩa,
Mỗi hạt cát nhỏ cũng góp phần làm nên sa mạc vàng.
Mỗi giọt nước mưa đều góp dòng sông cuộn chảy,
Mỗi con người là vũ trụ, là mảnh ghép chứa ánh quang.

Ta viết bài thơ này như một tấm gương soi,
Để khi lỡ khinh khi, ta kịp dừng, kịp nhận.
Để nhớ rằng trong từng ánh mắt người,
Là cả trời thẳm sâu, là chính ta phản chiếu.
Và khi biết nhận diện,
Lòng ta trở nên tự do, nhẹ nhõm vô ngần.
Không còn sống trong ngạo mạn,
Mà bước đi trong tình thương,
Trong lòng biết ơn,
Trong sự khiêm cung của một kẻ đang học làm người.
HNI 7/9- 📕Bài thơ cho Chương 36: Nhận diện khi mình đang xem thường ai đó – Lê Đình Hải Có lúc ta nhìn đời bằng đôi mắt cao ngạo, Thấy người trước mặt vụng về, nhỏ bé, kém xa. Trong sâu thẳm tâm can, một tiếng thì thầm lạ: “Ta hơn họ nhiều, có chi đâu phải coi ra.” Nhưng hỡi ôi, cái “hơn” ấy chỉ là ảo tưởng, Một lớp bụi mỏng phủ che ánh sáng trong lòng. Khi ta xem thường ai, chính ta đang chối bỏ Một phần nhân tính, một nhịp đập chung của cộng đồng. Người ăn mặc rách rưới kia, biết đâu từng là học giả, Người nói năng vụng về, có thể chứa cả trời thương. Một bàn tay run run, một bước chân chậm chạp, Có khi lại gánh cả nỗi đau nhân loại khôn lường. Xem thường ai, ta vô tình cắt lìa sợi dây nối, Để tâm mình lạc lõng giữa biển người thênh thang. Chẳng nhận ra rằng, mỗi con tim đều thở, Mỗi linh hồn đều cháy ngọn lửa yêu thương vàng. Hãy thử cúi xuống, nghe tiếng gió thì thầm, Người nông dân kia giữ màu xanh cho đất. Người lao công thầm lặng quét đi bao bụi bặm, Trả lại bình minh cho phố thị trong ngần. Hãy thử ngước lên, nhìn vào đôi mắt ấy, Dù đục mờ, vẫn chứa cả một bầu trời. Ta sẽ nhận ra, khi xem thường ai đó, Là đang xem thường chính bóng hình ta thôi. Nhận diện đi, từng khoảnh khắc vụt qua, Khi lời nói buông ra, nhuốm màu châm biếm. Khi ánh mắt soi xét, tưởng mình công bằng, nghiêm khắc, Nhưng thật ra chỉ phán xét trong kiêu căng. Hãy lắng nghe tiếng chuông tâm hồn nhắc nhở: “Người kia cũng là máu thịt, là mảnh ghép đời ta. Hãy bỏ xuống bản ngã, bỏ đi cái ngạo mạn, Để thấy người là hoa, và chính ta cũng là hoa.” Khi nhận ra mình xem thường một ai, Đừng tự trách, đừng vội vàng trừng phạt. Hãy thở thật sâu, nhìn lại nguồn gốc: Vết thương tự tôn hay nỗi sợ trong lòng? Bởi ta thường khinh khi những gì mình sợ, Hoặc những điều ta chưa hiểu đủ sâu xa. Thay vì phán xét, hãy gieo hạt tò mò, Hãy hỏi: “Trong họ, điều gì ta chưa từng thấy qua?” Và rồi, ta học cách cúi đầu, Không phải cúi để hạ mình, mà để chạm đến người khác. Ta học cách nhìn thẳng, Không phải để soi xét, mà để thấy ánh sáng họ mang. Ngày ta thôi xem thường, Là ngày đôi mắt trong trẻo như suối nguồn. Là ngày bàn tay biết siết chặt bàn tay khác, Không còn phân biệt thấp – cao, sang – hèn. Ôi, cuộc đời rộng lớn vô biên, Mỗi người ta gặp đều là một bài học. Người khiến ta giận, dạy ta kiên nhẫn, Người yếu mềm, dạy ta lòng bao dung. Đừng xem thường, vì chẳng ai vô nghĩa, Mỗi hạt cát nhỏ cũng góp phần làm nên sa mạc vàng. Mỗi giọt nước mưa đều góp dòng sông cuộn chảy, Mỗi con người là vũ trụ, là mảnh ghép chứa ánh quang. Ta viết bài thơ này như một tấm gương soi, Để khi lỡ khinh khi, ta kịp dừng, kịp nhận. Để nhớ rằng trong từng ánh mắt người, Là cả trời thẳm sâu, là chính ta phản chiếu. Và khi biết nhận diện, Lòng ta trở nên tự do, nhẹ nhõm vô ngần. Không còn sống trong ngạo mạn, Mà bước đi trong tình thương, Trong lòng biết ơn, Trong sự khiêm cung của một kẻ đang học làm người.
Like
Love
Angry
13
0 Comments 0 Shares