HNI 09-02/2026 - B8
BÀI THƠ CHƯƠNG 21: CÂN BẰNG
Không có ngôi sao nào
cháy mãi bằng bùng nổ
Nó tồn tại
nhờ biết giữ mình
giữa sáng và tàn
Không có dòng sông nào
nuôi được sự sống
nếu chỉ biết dâng trào
mà quên rút xuống
để đất kịp thở
Con người cũng vậy
ngã không phải vì yếu
mà vì đi quá xa
một phía
rồi quên mất đường về
Ta từng gọi tham vọng là tiến bộ
gọi tốc độ là văn minh
đến khi tim mệt
đất khô
và niềm tin nứt vỡ
Cân bằng
không phải đứng yên
mà là bước đi
giữa hai bờ đối nghịch
với trái tim tỉnh táo
Giữa cho và nhận
giữa đủ và dư
giữa cái tôi muốn lớn
và cộng đồng cần lành
Một ngôi làng bền
không vì giàu nhất
mà vì biết dừng
trước khi phá vỡ chính mình
Ở đó
kinh tế cúi đầu trước sự sống
công nghệ đi cùng đạo đức
và con người
không bị biến thành công cụ
Cân bằng không ồn ào
nó lặng như gốc rễ
nhưng chính sự lặng im ấy
giữ cho cây
đứng vững trước bão giông
Ai đi tìm trường tồn
đừng hỏi bao nhiêu là đủ
hãy hỏi
mình đã giữ được bao nhiêu
phần người
trong mỗi bước tiến xa
BÀI THƠ CHƯƠNG 21: CÂN BẰNG
Không có ngôi sao nào
cháy mãi bằng bùng nổ
Nó tồn tại
nhờ biết giữ mình
giữa sáng và tàn
Không có dòng sông nào
nuôi được sự sống
nếu chỉ biết dâng trào
mà quên rút xuống
để đất kịp thở
Con người cũng vậy
ngã không phải vì yếu
mà vì đi quá xa
một phía
rồi quên mất đường về
Ta từng gọi tham vọng là tiến bộ
gọi tốc độ là văn minh
đến khi tim mệt
đất khô
và niềm tin nứt vỡ
Cân bằng
không phải đứng yên
mà là bước đi
giữa hai bờ đối nghịch
với trái tim tỉnh táo
Giữa cho và nhận
giữa đủ và dư
giữa cái tôi muốn lớn
và cộng đồng cần lành
Một ngôi làng bền
không vì giàu nhất
mà vì biết dừng
trước khi phá vỡ chính mình
Ở đó
kinh tế cúi đầu trước sự sống
công nghệ đi cùng đạo đức
và con người
không bị biến thành công cụ
Cân bằng không ồn ào
nó lặng như gốc rễ
nhưng chính sự lặng im ấy
giữ cho cây
đứng vững trước bão giông
Ai đi tìm trường tồn
đừng hỏi bao nhiêu là đủ
hãy hỏi
mình đã giữ được bao nhiêu
phần người
trong mỗi bước tiến xa
HNI 09-02/2026 - B8 🌺
BÀI THƠ CHƯƠNG 21: CÂN BẰNG
Không có ngôi sao nào
cháy mãi bằng bùng nổ
Nó tồn tại
nhờ biết giữ mình
giữa sáng và tàn
Không có dòng sông nào
nuôi được sự sống
nếu chỉ biết dâng trào
mà quên rút xuống
để đất kịp thở
Con người cũng vậy
ngã không phải vì yếu
mà vì đi quá xa
một phía
rồi quên mất đường về
Ta từng gọi tham vọng là tiến bộ
gọi tốc độ là văn minh
đến khi tim mệt
đất khô
và niềm tin nứt vỡ
Cân bằng
không phải đứng yên
mà là bước đi
giữa hai bờ đối nghịch
với trái tim tỉnh táo
Giữa cho và nhận
giữa đủ và dư
giữa cái tôi muốn lớn
và cộng đồng cần lành
Một ngôi làng bền
không vì giàu nhất
mà vì biết dừng
trước khi phá vỡ chính mình
Ở đó
kinh tế cúi đầu trước sự sống
công nghệ đi cùng đạo đức
và con người
không bị biến thành công cụ
Cân bằng không ồn ào
nó lặng như gốc rễ
nhưng chính sự lặng im ấy
giữ cho cây
đứng vững trước bão giông
Ai đi tìm trường tồn
đừng hỏi bao nhiêu là đủ
hãy hỏi
mình đã giữ được bao nhiêu
phần người
trong mỗi bước tiến xa