HNI 9/2
Bài thơ CHƯƠNG 23. NHỮNG QUYẾT ĐỊNH SỐNG CÒN
Có những quyết định
không ồn ào như bão,
nhưng âm thầm
đổi hướng cả một đời người.
Không có trống chiêng,
không có ánh đèn,
chỉ là một buổi tối rất bình thường
và một lựa chọn không ai thấy.
Ở đó,
ta không chọn giữa đúng và sai,
mà chọn giữa dễ và đúng.
Giữa lợi ích trước mắt
và cái giá phải trả về sau.
Có những chữ ký run tay,
không vì sợ thất bại,
mà vì biết rất rõ:
sau dòng mực này
sẽ không còn đường lùi.
Quyết định sống còn
không hỏi ta mạnh đến đâu,
nó hỏi ta trung thực đến mức nào.
Trung thực với sự thật,
và với chính mình.
Có người chọn im lặng để tồn tại,
có người chọn lên tiếng để mất mát.
Có người giữ ghế,
và đánh rơi nhân cách.
Có người bước xuống,
nhưng giữ được mình.
Không phải mọi lựa chọn đúng
đều mang lại chiến thắng,
nhưng mọi thỏa hiệp sai
đều để lại vết sẹo.
Thời gian rồi sẽ đi qua,
kết quả có thể đổi thay,
chỉ có ký ức về khoảnh khắc ấy
là không thể xóa.
Và khi tất cả đã qua,
khi ta nhìn lại con đường đã đi,
điều khiến ta thở phào
không phải là ta đã thắng,
mà là ta đã không phản bội chính mình
trong những quyết định
mang tính sống còn.
HNI 9/2 Bài thơ CHƯƠNG 23. NHỮNG QUYẾT ĐỊNH SỐNG CÒN Có những quyết định không ồn ào như bão, nhưng âm thầm đổi hướng cả một đời người. Không có trống chiêng, không có ánh đèn, chỉ là một buổi tối rất bình thường và một lựa chọn không ai thấy. Ở đó, ta không chọn giữa đúng và sai, mà chọn giữa dễ và đúng. Giữa lợi ích trước mắt và cái giá phải trả về sau. Có những chữ ký run tay, không vì sợ thất bại, mà vì biết rất rõ: sau dòng mực này sẽ không còn đường lùi. Quyết định sống còn không hỏi ta mạnh đến đâu, nó hỏi ta trung thực đến mức nào. Trung thực với sự thật, và với chính mình. Có người chọn im lặng để tồn tại, có người chọn lên tiếng để mất mát. Có người giữ ghế, và đánh rơi nhân cách. Có người bước xuống, nhưng giữ được mình. Không phải mọi lựa chọn đúng đều mang lại chiến thắng, nhưng mọi thỏa hiệp sai đều để lại vết sẹo. Thời gian rồi sẽ đi qua, kết quả có thể đổi thay, chỉ có ký ức về khoảnh khắc ấy là không thể xóa. Và khi tất cả đã qua, khi ta nhìn lại con đường đã đi, điều khiến ta thở phào không phải là ta đã thắng, mà là ta đã không phản bội chính mình trong những quyết định mang tính sống còn.
Like
Wow
Love
8
0 Comments 0 Shares