Bài thơ – Chương 43: Xây dựng văn hóa gia đình Việt
Chương bốn mươi ba – trang đời mở rộng,
Nói chuyện gia đình – gốc rễ nước non,
Từ mái tranh xưa đến nhà cao tầng mới,
Vẫn chung một nhịp đập tâm hồn.
Gia đình Việt – hai tiếng thiêng liêng,
Nơi tiếng “mẹ”, “cha” vang lên dịu ngọt,
Nơi ông bà kể chuyện ngày gian khó,
Dạy cháu con gìn giữ nghĩa tình son.
Văn hóa ấy không chỉ là lễ Tết,
Mâm cơm chiều ấm lửa sum vầy,
Mà là cách ta nhìn nhau bằng trân trọng,
Biết nhường nhịn khi giận dỗi mỗi ngày.
Là tiếng “dạ”, “thưa” còn vang trong nếp sống,
Là kính trên – nhường dưới tự bao đời,
Là hiếu nghĩa không cần ai nhắc nhở,
Mà thành thói quen tự nhiên giữa cuộc đời.
Xây văn hóa không bằng lời to tát,
Mà bắt đầu từ cách sống chân thành,
Cha mẹ làm gương bằng hành động nhỏ,
Trẻ lớn lên học được điều lành.
Một lời xin lỗi khi mình sai trước,
Một cái ôm khi con trẻ tổn thương,
Một buổi tối tắt màn hình điện thoại,
Ngồi cạnh nhau lắng nghe yêu thương.
Văn hóa gia đình là nền móng vững,
Cho xã hội lớn lên tự bên trong,
Nếu mỗi mái nhà là một trường học tốt,
Đất nước kia sẽ rạng rỡ, hùng cường.
Giữa thời đại đổi thay nhanh chóng,
Giữa áp lực cơm áo, bộn bề lo,
Càng cần giữ mái nhà làm điểm tựa,
Cho tâm hồn có chốn để neo bờ.
Xây văn hóa là giữ gìn truyền thống,
Nhưng không khép mình trong cũ kỹ, lạc thời,
Biết chọn lọc điều hay từ thế giới,
Mà vẫn giữ cốt cách Việt sáng ngời.
Dạy con tự lập nhưng không vô cảm,
Dạy con tự do nhưng biết trách nhiệm mình,
Dạy con hội nhập cùng năm châu bốn bể,
Mà trong tim còn nguyên vẹn nghĩa tình.
Văn hóa gia đình là sợi dây vô hình,
Kết nối bao thế hệ thành một mạch,
Dẫu đi xa vẫn nhớ về nguồn cội,
Biết tự hào hai tiếng “Việt Nam” chân thật.
Chương bốn mươi ba không chỉ là lời viết,
Mà là lời nhắc nhở mỗi chúng ta:
Muốn xã hội an hòa, bền vững,
Hãy bắt đầu từ chính mái nhà.
Gieo yêu thương – gặt về hạnh phúc,
Gieo nhân ái – gặt niềm tin,
Mỗi gia đình là một hạt giống tốt,
Ươm tương lai đất Việt thanh bình.
Bài thơ – Chương 43: Xây dựng văn hóa gia đình Việt Chương bốn mươi ba – trang đời mở rộng, Nói chuyện gia đình – gốc rễ nước non, Từ mái tranh xưa đến nhà cao tầng mới, Vẫn chung một nhịp đập tâm hồn. Gia đình Việt – hai tiếng thiêng liêng, Nơi tiếng “mẹ”, “cha” vang lên dịu ngọt, Nơi ông bà kể chuyện ngày gian khó, Dạy cháu con gìn giữ nghĩa tình son. Văn hóa ấy không chỉ là lễ Tết, Mâm cơm chiều ấm lửa sum vầy, Mà là cách ta nhìn nhau bằng trân trọng, Biết nhường nhịn khi giận dỗi mỗi ngày. Là tiếng “dạ”, “thưa” còn vang trong nếp sống, Là kính trên – nhường dưới tự bao đời, Là hiếu nghĩa không cần ai nhắc nhở, Mà thành thói quen tự nhiên giữa cuộc đời. Xây văn hóa không bằng lời to tát, Mà bắt đầu từ cách sống chân thành, Cha mẹ làm gương bằng hành động nhỏ, Trẻ lớn lên học được điều lành. Một lời xin lỗi khi mình sai trước, Một cái ôm khi con trẻ tổn thương, Một buổi tối tắt màn hình điện thoại, Ngồi cạnh nhau lắng nghe yêu thương. Văn hóa gia đình là nền móng vững, Cho xã hội lớn lên tự bên trong, Nếu mỗi mái nhà là một trường học tốt, Đất nước kia sẽ rạng rỡ, hùng cường. Giữa thời đại đổi thay nhanh chóng, Giữa áp lực cơm áo, bộn bề lo, Càng cần giữ mái nhà làm điểm tựa, Cho tâm hồn có chốn để neo bờ. Xây văn hóa là giữ gìn truyền thống, Nhưng không khép mình trong cũ kỹ, lạc thời, Biết chọn lọc điều hay từ thế giới, Mà vẫn giữ cốt cách Việt sáng ngời. Dạy con tự lập nhưng không vô cảm, Dạy con tự do nhưng biết trách nhiệm mình, Dạy con hội nhập cùng năm châu bốn bể, Mà trong tim còn nguyên vẹn nghĩa tình. Văn hóa gia đình là sợi dây vô hình, Kết nối bao thế hệ thành một mạch, Dẫu đi xa vẫn nhớ về nguồn cội, Biết tự hào hai tiếng “Việt Nam” chân thật. Chương bốn mươi ba không chỉ là lời viết, Mà là lời nhắc nhở mỗi chúng ta: Muốn xã hội an hòa, bền vững, Hãy bắt đầu từ chính mái nhà. Gieo yêu thương – gặt về hạnh phúc, Gieo nhân ái – gặt niềm tin, Mỗi gia đình là một hạt giống tốt, Ươm tương lai đất Việt thanh bình.
Like
Love
Wow
16
2 Bình luận 0 Chia sẽ