HNI 29/3
BÀI THƠ – Chương 42
TRÁCH NHIỆM XÃ HỘI – MÔI TRƯỜNG – CỘNG ĐỒNG
Ta lớn lên từ đất lành, nước mát,
Từ vòng tay cộng đồng chở che.
Mỗi bước tiến không chỉ là của riêng mình,
Mà mang theo bóng hình muôn người phía sau.
Xã hội không phải là điều xa vời,
Mà hiện hữu trong từng ánh mắt, nụ cười.
Một hành động nhỏ gieo mầm tử tế,
Cũng có thể làm ấm cả một đời.
Môi trường – tiếng nói thầm lặng của thiên nhiên,
Đang nhắc ta về giới hạn mong manh.
Đừng khai thác đến cạn cùng nguồn sống,
Rồi giật mình khi chẳng còn ngày mai.
Doanh nghiệp lớn không chỉ bằng lợi nhuận,
Mà bằng cách họ gìn giữ màu xanh.
Không đánh đổi tương lai lấy hôm nay ngắn ngủi,
Không quay lưng trước tiếng gọi cộng đồng.
Trách nhiệm không phải là khẩu hiệu,
Mà là lựa chọn trong từng việc ta làm.
Từ cách sản xuất, đến cách sẻ chia,
Đều viết nên giá trị của một hành trình.
Có những điều không đo bằng tiền bạc,
Như niềm tin, như sự bình yên.
Một dòng sông sạch – một bầu trời trong,
Là tài sản chung của bao thế hệ.
Hãy cho đi không chỉ khi dư dả,
Mà ngay cả lúc mình vẫn đang đi lên.
Bởi giá trị thật không nằm ở tích lũy,
Mà ở những gì ta để lại cho đời.
Khi con người biết sống vì nhiều hơn bản thân,
Thế giới sẽ dịu dàng hơn mỗi ngày.
Trách nhiệm hôm nay – hạt mầm của tương lai,
Nở thành một hành tinh… đáng sống mai sau.
HNI 29/3 BÀI THƠ – Chương 42 TRÁCH NHIỆM XÃ HỘI – MÔI TRƯỜNG – CỘNG ĐỒNG Ta lớn lên từ đất lành, nước mát, Từ vòng tay cộng đồng chở che. Mỗi bước tiến không chỉ là của riêng mình, Mà mang theo bóng hình muôn người phía sau. Xã hội không phải là điều xa vời, Mà hiện hữu trong từng ánh mắt, nụ cười. Một hành động nhỏ gieo mầm tử tế, Cũng có thể làm ấm cả một đời. Môi trường – tiếng nói thầm lặng của thiên nhiên, Đang nhắc ta về giới hạn mong manh. Đừng khai thác đến cạn cùng nguồn sống, Rồi giật mình khi chẳng còn ngày mai. Doanh nghiệp lớn không chỉ bằng lợi nhuận, Mà bằng cách họ gìn giữ màu xanh. Không đánh đổi tương lai lấy hôm nay ngắn ngủi, Không quay lưng trước tiếng gọi cộng đồng. Trách nhiệm không phải là khẩu hiệu, Mà là lựa chọn trong từng việc ta làm. Từ cách sản xuất, đến cách sẻ chia, Đều viết nên giá trị của một hành trình. Có những điều không đo bằng tiền bạc, Như niềm tin, như sự bình yên. Một dòng sông sạch – một bầu trời trong, Là tài sản chung của bao thế hệ. Hãy cho đi không chỉ khi dư dả, Mà ngay cả lúc mình vẫn đang đi lên. Bởi giá trị thật không nằm ở tích lũy, Mà ở những gì ta để lại cho đời. Khi con người biết sống vì nhiều hơn bản thân, Thế giới sẽ dịu dàng hơn mỗi ngày. Trách nhiệm hôm nay – hạt mầm của tương lai, Nở thành một hành tinh… đáng sống mai sau. 🌱
Like
1
0 Bình luận 0 Chia sẽ